Ngày thứ ba Vũ Khánh Cương cắt băng, người Hứa gia rốt cuộc không yên lòng, bên Đông Bắc cách khá xa, nhưng bọn họ thì cách gần, liền bảo Hứa Gia Văn dẫn bọn họ đến xem Vũ Khánh Cương.
“Không phải nói không có chuyện gì sao? Sao lại nằm viện chứ?” Mẹ Hứa đặc biệt quan tâm Vũ Khánh Cương, xem là con trai thứ ba mà đối xử.
“Chỉ là nằm viện kiểm tra theo lệ thôi, chờ qua mấy ngày là có thể xuất viện, không có chuyện gì, tiền thuốc thang đều là đối phương bỏ, chịu trách nhiệm hoàn toàn.” Vũ Khánh Cương ăn đào mật tươi mới mà ba mẹ vợ mang tới cho, cắn một cái xuống, ngọt tận trong đầu.
“Chuyện này đều trách con!” Vũ Khánh Cương trước hết ôm đồm trách nhiệm, đầu tiên là nói lại một lần việc cứu Trương Lam Tương, lại nói việc Trương gia mơ ước thành quả nghiên cứu của Hứa Tư Văn, chuyện ở kinh sư thì căn bản là không dám nhắc tới, cũng không thể nhắc.
“Hiện tại tất cả mọi người đứng ở bên phía chúng ta, Trương gia cũng không thể một tay che trời, dư luận và vân vân kỳ thực còn khiến Trương gia áp lực nhiều hơn, chúng ta không cần phản ứng, lúc đó tự có luật sư và tòa án đọ sức.” Hứa Tư Văn ở một bên phụ hoạ.
“Vậy thì tốt, cũng không thể cứu người còn để cho mình chịu thiệt.” Đối với hết thảy những người muốn phá hoại con trai và con rể bà, mẹ Hứa đều không nhịn được.
Con út lắm tai nạn đi được đến bây giờ, thật vất vả tìm một người yêu thích hợp và hiểu được nó để chung sống, ai dám phá hoại bà liền xử người đó, Vương mẫu nương nương đến cũng vô dụng!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
