Tình thế rõ ràng như vậy, Vũ Khánh Cương làm sao sẽ không hiểu?
Vũ Khánh Cương tròng mắt đều ngâm trong tức giận liền muốn động thủ, Hứa Tư Văn nhanh hơn hắn một bước, bàn tay lau một cái qua mắt Vũ Khánh Cương, sau đó ôm thật chặt Vũ đại lão hổ đang nổi giận!
“Em không sao.” Lúc ôm chặt Vũ Khánh Cương, Hứa Tư Văn liền dán vào bên tai Vũ Khánh Cương nhẹ nhàng nỉ non một câu.
Thân thể Vũ Khánh Cương cứng đờ.
Sau đó liền thấy hai mắt Vũ Khánh Cương, vì phẫn nộ mà sung huyết, hai mắt đỏ đậm, giống như Tu La!
Lại cố nén quật cường, giơ cánh tay lên ôm lại Hứa Tư Văn, ánh mắt nhìn về phía Trương Lam Tương, độc ác lại cưỡng ép đè nén cái gì đó, trên trán đều nổi lên gân xanh, môi mím thật chặt, khiến vẻ mặt của hắn thoạt nhìn giống như ác quỷ, tựa như một giây sau liền chộp người mà cắn!
Hứa Tư Văn ngưỡng mặt lên, nhìn về phía Vũ Khánh Cương, trên gương mặt tuấn tú vô cùng bình tĩnh, nhưng mà nước mắt lại không tiếng động chảy ra khỏi hốc mắt, lẳng lặng từ trên gương mặt rơi xuống!
A!
Nước mắt!
Nam nhi không dễ rơi lệ, chỉ vì chưa tới chỗ thương tâm thôi!
Là dạng tình huống gì, khiến một nam nhi bi phẫn mà rơi lệ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)