“Không thể bán cũng không liên quan, tặng người khác, bản thân người nhà dùng, còn không nữa, thì cho mấy cậu làm xe bus mà lái, chỉ cần chất lượng tốt, đắt một chút thì đắt một chút.” Vũ Khánh Cương càng nói càng cảm thấy ý của mình không sai: “Tiểu Phùng, cậu xem thế nào? Chít một tiếng đi chứ?”
“Ông chủ, ý nghĩ của ngài rất tốt, chỉ là nếu như muốn thực hành, có rất nhiều công việc cần chuẩn bị ở giai đoạn đầu, chẳng hạn như, đầu tiên ngài phải có một xưởng chế tạo ô tô, thứ hai, phải có nhân tài chuyên về phương diện này, thêm nữa, chính là vật liệu cần cho chế tạo.” Phùng Tấn Thần đẩy đẩy kính mắt viền vàng trên mũi: “Ngài xác định sao?”
Vũ Khánh Cương duỗi cánh tay giống như móng giò đập đập vai Phùng Tấn Thần: “Tiểu Phùng à, cậu biết chiếc xe của tui bao nhiêu tiền không? Phí chuyên chở gì đó gộp lại, ba chiếc xe như vậy, đủ cho tui tự làm ra một cái nhà máy rồi! Với lại, chung quy cũng là đồ nước ngoài, nếu đồ của chúng ta tốt, dù cho giá đắt, cũng không sợ đứt hàng!”
Nếu người không biết chuyện tiến vào, nhìn một cái, còn thật sự giống như bộ dạng đang làm việc.
Có lẽ là bị bất ngờ liên tiếp dọa sợ, hiện tại Hứa Tư Văn cũng không dám để Vũ Khánh Cương ở một mình, Phùng Tấn Thần cũng gần như vậy, bị dọa hai lần hắn đã thành chim sợ cành cong, ăn ý cùng với Hứa Tư Văn thay phiên trông coi Vũ Khánh Cương, ngoài cửa bốn bảo an thay phiên bảo vệ, chỗ cửa thang máy và lối đi an toàn cũng an bài người, chắn lại một số người, đến thăm bệnh, muốn phỏng vấn, tới cửa làm thuyết khách, cái gì cũng có.
Hứa Tư Văn thay một bộ quần áo, lại cầm hai cái cho Vũ Khánh Cương tắm rửa, xếp thức ăn xong liền lái xe về phía bệnh viện.
Đến bãi đậu xe bệnh viện dừng xe lại, cầm đồ xuống đi về phía cửa phòng tiếp nhận bệnh nhân nội trú của bệnh viện, bên trong có một nam thanh niên nghênh diện chạy tới: “Anh Tư Văn, trước tiên anh từ bên kia đi vào đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

