Vũ đại lão hổ bị kỹ thuật viên Hứa thu thập một trận, triệt để uể oải thành thật, buổi tối lúc ngủ, cái sự thành thật này cũng tan thành mây khói, trên cánh tay bao lấy băng vải, còn liên tiếp chui vào trong lồng ngực Hứa Tư Văn.
Thói quen của hắn, buổi tối ngủ nhất định phải ôm vợ.
Về phần ngày giữa hè có nóng không?
Trên người vợ lành lạnh, ôm đặc biệt đã!
Hứa Tư Văn cũng quen bị ôm ngủ rồi, trước đây lúc một mình không có cảm giác gì, nhưng mà sau đó bị Vũ Khánh Cương nuôi thành quen, không ai ôm mình y còn có chút mất ngủ.
Có thể là ngày hôm nay tâm tình trập trùng quá lớn, buổi tối lúc ngủ, cũng ngủ không an ổn, nửa mê nửa tỉnh khiến người ta không nhớ được đến tột cùng nằm mơ thấy cái gì, hay là không có nằm mơ mà chỉ là ngủ không ngon? Ầm ĩ đến sáng ngày hôm sau Hứa Tư Văn tỉnh lại, tinh thần uể oải uể oải suy sụp, mắt có vành đen nhàn nhạt.
“Vợ? Vợ em sao thế? Tối hôm qua ngủ không ngon à?” Cánh tay Vũ Khánh Cương không thể động, liền dùng đầu to xoay quanh Hứa Tư Văn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


