“Ha ha…!”
Vũ Khánh Cương yên lặng đem quần áo vợ cởi ra treo lên cây móc quần áo…
“Hắc hắc…!”
Ông chủ Vũ nghẹn không lên tiếng cởi quần áo của chính mình, treo trên cây móc quần áo…
“Ha hả…!”
Vũ đại lão hổ ủ rũ tắm xong đi ra, lúng ta lúng túng nhìn vợ ngồi phịch ở trên giường cười đến mềm nhũn không dậy nổi.
Hứa Tư Văn vừa nhìn thấy Vũ Khánh Cương liền không nhịn được cười, tối hôm nay tất cả mọi người đều cười đến rối tinh rối mù.
“Hai người bên cạnh, tám phần là khi còn bé leo cây không ít, cậu xem cái cột để trèo trơn biết bao nhiêu? Cái người ở giữa thì không sao, hiện tại mùa hè còn chấp nhận, mùa đông cậu nói xem cô ta càng cởi càng ít, sẽ không ngại lạnh sao?”
Sau đó tất cả mọi người sâu sắc bị ông chủ Vũ lên tiếng làm đứng hình, bao gồm cả Hứa Tư Văn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
