Cao Nham nói là tự mình an bài, đúng là hắn ta an bài nhưng kỳ thật không phải là tự khảo sát thực địa, hắn chỉ là lôi kéo mấy người thú vị bên cạnh mình, hỏi một tiếng xem nơi nào thú vị, kết quả là có người đề cử Hoa Hồng Đỏ này.
Mặc dù là quán cũ, nhưng mới trùng tu, nghe nói còn thay đổi phong cách, buổi tối mấy ngày nay chật ních, nhóm cú mèo đều đổ xô tới.
Lúc Vũ Khánh Cương và Hứa Tư Văn đẩy cửa ra, bên trong đã mở chai rượu, người quen biết kẻ không quen biết không ít, có điều không thấy Cao Nham.
Có một thanh niên nhìn quen mắt nhảy lên: “Trước tiên vào đây trước tiên vào đây, anh Nham lập tức tới ngay, bên phía ảnh có chút không tốt, bị kẹt xe!”
“Chỗ mấy cậu xe còn nhiều hơn người nữa, nói kẹt liền kẹt.” Vũ Khánh Cương ghét cay ghét đắng kẹt xe, sau khi hắn đến nơi này, liền không làm thế nào mà lái xe được!
Thật sự là ba bước một lần giảm tốc độ năm bước dừng xe lại rất phiền lòng.
Bọn họ chưa từng bị người ta gọi như vậy nha!
Người trong nhà đều kêu tên, bạn thân liền gọi biệt hiệu, ở trước mặt người ngoài thì giả bộ có khuông có dạng cái gì anh cái gì thiếu, lần đầu tiên bị người ta gọi một cái xưng hô đại chúng.
Cảm giác còn rất chuẩn xác!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

