Hai người ba thành thực, chính thức tốt nghiệp vào buổi sáng thứ hai, lúc trở về một cái rương hành lý, lúc đi lại mang tới bốn cái.
“Nếu thật sự chống đỡ không được, liền gọi điện thoại cho mẹ, mẹ đi đón nó.” Mẹ Hứa nhìn con trai út mang theo đồ vật lên xe, Vũ Khánh Cương ôm tiểu Nữu Nữu tạm biệt mọi người, trong lòng có chút quái lạ, tựa như con gái lại mặt vậy…
“Mẹ yên tâm, bọn con nhất định chăm sóc tốt đứa nhỏ!” Vũ Khánh Cương ôm cô nhóc, rốt cuộc có thể cảm nhận được cảm giác không muốn nhận con nuôi của Hứa Tư Văn.
Đây còn chưa phải là mẹ nó, mà chỉ là bà nội nó thôi đó, nếu như Trình Mỹ Lệ cũng lưu luyến không rời giống như mẹ Hứa, Vũ Khánh Cương nên cân nhắc có phải cần hủy bỏ việc nhận con nuôi không.
“Yên tâm yên tâm, một trăm lần yên tâm.” Trình Mỹ Lệ làm mẹ ruột, lại ước gì tiễn nhóc yêu tinh mệt người này đi.
Biểu tình cô nhóc đặc biệt nghiêm túc nói lời tạm biệt với mấy người lớn: “Hẹn gặp lại hẹn gặp lại! Nữu Nữu sẽ còn trở về!”
“Ba nhỏ, con có thể tự mình ngồi không?” Cô nhóc quay đầu nhìn hồi lâu, phát hiện ba hai với ba nhỏ đều có chỗ ngồi, tại sao nó lại bị ôm?
“Vì sao muốn tự mình ngồi?” Hứa Tư Văn ôm cô bé kỳ thực còn rất vui vẻ, cô nhóc nho nhỏ mềm mại đặc biệt thích, dựa sát ở trong lồng ngực mình, khiến mình tự nhiên sinh ra một loại trách nhiệm được toàn tâm ỷ lại.
“Bởi vì hai người đều có chỗ ngồi, tại sao con không có? Con cũng là một người, cũng trưởng thành rồi, lại nói, nam nữ thụ thụ bất thân, bảy tuổi không thể ăn cùng bữa!” Cô nhóc nói chuyện nghiền ngẫm từng chữ một còn mang theo âm kéo dài, ngôn ngữ trẻ con phối hợp với cô nhóc rung đùi đắc ý, rất khôi hài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


