Nếu nói, trước khi bọn họ kết hôn, đứa nhỏ đã đưa đến danh nghĩa bọn họ làm con nuôi, hoặc là nói, là làm con nuôi dưới danh nghĩa Hứa Tư Văn.
Nhưng mà mãi cho tới bây giờ, hai người bọn họ còn chưa từng tiếp xúc thế nào với đứa nhỏ, nhiều nhất chỉ là lúc về Hứa gia tập, chơi đùa với cô nhóc một trận thôi.
Hứa Tư Văn người cũng như tên, hào hoa phong nhã, không khác biệt lắm với ba Hứa và anh trai Hứa, cô nhóc không xa lạ gì với y; nhưng mà Vũ Khánh Cương thì khác, nhà Vũ Khánh Cương có ba đứa con trai, từ nhỏ đánh tới lớn, thi rớt, đánh! Ở bên ngoài gây chuyện, đánh! Không nghe lời, càng phải đánh!
Theo đó, anh hai Vũ gia và chị dâu Thúy Hoa cũng đặc biệt nhớ cô bé, cứ cách một khoảng thời gian liền làm một đống thứ bảo Vũ Khánh Cương gửi qua.
Trải qua nỗ lực không ngừng, bây giờ, lúc tiểu Nữu Nữu nhìn thấy ba hai là Vũ Khánh Cương, còn thân thiết hơn so với ba nhỏ là Hứa Tư Văn nhiều.
“Ba hai!” Cô nhóc giống như gió thổi quét tới, trực tiếp nhào vào lòng Vũ Khánh Cương, ôm cổ Vũ Khánh Cương không buông tay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
