Không chỉ Triệu Thục Đình há hốc mồm, tất cả mọi người nhìn thấy cô ta đều có chút không chịu đựng nổi, bị sét đánh…
Triệu Thục Đình quay đầu lại hung tợn trừng thiết kế sư Kim: “Tôi muốn một lời giải thích, giải thích hợp lý!”
“Triệu tiểu thư, là ngài yêu cầu dựa theo tạo hình bên trong thiết kế một bộ phối hợp…” Thiết kế sư Kim nhanh chóng cầm điện thoại di động của Triệu Thục Đình lại, đây chính là vật chứng.
Triệu Thục Đình đoạt điện thoại di động tới, vừa mở lên liền thấy tin nhắn gửi tới, bên trong là Vũ Khánh Cương, cùng với trang phục hôm nay của Vũ Khánh Cương.
“Tẩy, trang!” Triệu Thục Đình nghẹn khuất thiếu chút nữa hộc máu, cầm điện thoại di động trong tay hung tợn quăng xuống đất.
Thiết kế sư Kim: “…!”
Kỳ thực cũng là vấn đề của chính Triệu Thục Đình, con người cô ta có thói quen không tốt, mỗi lần hóa trang, cô ta sẽ không liếc mắt nhìn, trong phòng trang điểm của cô ta không có gương, cô ta thích loại cảm giác sau khi mở mành ra, khiến người ta kinh ngạc sáng mắt lên.
Hơn nữa lúc cô ta mặc quần áo, cũng là ngẩng đầu lên, hai tay duỗi ngang, cho dù là mặc quần lót, cô ta cũng để người khác hầu hạ, căn bản sẽ không cảm giác được tạo hình của mình có chỗ nào không ổn.
Vì vậy khi thiết kế sư Kim kéo mành ra, khi thời điểm cô ta hưởng thụ nhất sắp đến, cô ta thấy được một sơn nữ nhà quê ở trong gương!
Áo hai dây nửa mới nửa cũ, quần cộc màu đỏ in hoa trắng che khuất đầu gối, một đôi giày xăng đan nhựa, trên đầu hai bím tóc bự như bánh quai chèo, còn dùng dây buộc tóc màu đỏ buộc lại…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



