Trong biệt thự Triệu gia.
“Tức chết ta rồi!” Triệu Thục Đình quăng ngã vài đồ vật phát hỏa, từ nhỏ đến lớn cũng bởi vì cô ta xinh đẹp mà thuận buồm xuôi gió, sau khi từ nước ngoài trở về, ngay cả cha cũng giao công ty cho cô ta quản lý, chứ không giao cho em trai cô ta Triệu Khải Đức.
“Không phải là không coi trọng chị thôi sao? Cần kích động như thế à?” Triệu Khải Đức bĩu bĩu môi, dáng vẻ lưu manh nhìn chị hắn tức giận.
“Mày nói sao chứ?” Triệu Khải Đức chướng mắt Triệu Thục Đình, Triệu Thục Đình còn chướng mắt Triệu Khải Đức đây, đứa em trai này của cô ta, chỉ biết ăn uống vui chơi, chính sự thì một cái cũng không làm, tiêu tiền như nước, chi thứ của Triệu gia cũng không ít, mỗi người đều cố làm ra vẻ, tiêu tiền như nước, vốn là xí nghiệp rất tốt hiện tại xung quanh đều là lỗ thủng, thiếu tiền thiếu lợi hại, không thì cô ta sẽ coi trọng ông chủ Đông Bắc Hổ sao? Cái tên nhà quê kia lại còn có mắt không nhìn ra được vàng ngọc.
May là lúc đó cô ta không có bị người khác nhìn thấy, hơn nữa trong giới đã dần dần truyền lưu ra mập mờ giữa cô ta với Vũ Khánh Cương, trong đó không ít là Triệu Thục Đình tự đổ thêm dầu vào lửa, còn có một vài người coi trọng tài nguyên trong tay Vũ Khánh Cương nhưng lại không bám víu lên được, đa số đều là thương gia xí nghiệp bản địa, bởi vì dù sao Đông Bắc Hổ cũng là người ngoại lai, những người trong cái giới thương nghiệp này qua tay đều là lợi ích, mà có một vài giới lại cùng nhịp thở với cái giới này, chẳng hạn như giới quý phụ, thổi gió bên giường gì đó xưa nay đều không thiếu.
Mấy lần tình cờ gặp mặt, lại còn mặc trang phục tình nhân như vậy, cho dù không ai đi hỏi Vũ Khánh Cương, nhưng lại có người hỏi Triệu Thục Đình!
“Tức cái gì chứ?” Triệu Khải Đức dài dòng văn tự nhấc hai chân lên: “Người ta thích là nam nhân, một nữ nhân như chị leo lên đó thì tính là chuyện gì chứ? Đây không phải là chủ động muốn tìm chướng mắt sao?”
“Cũng không phải nói như vậy, cho dù Vũ Khánh Cương yêu cái tên Hứa Tư Văn kia yêu muốn chết muốn sống, hai đại nam nhân cũng không sinh được trứng, huống chi, Vũ Khánh Cương lại là người sở hữu tập đoàn tài chính Đông Bắc Hổ, người sở hữu vốn riêng!” Trước đó Triệu Thục Đình cũng đã suy xét không ít lần mới quyết định ra tay với Vũ Khánh Cương, người ngốc nhiều tiền, dễ khống chế!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



