Thấy Hạ Thanh im lặng, Phùng Văn liền xuống giường, thong thả đi ra cửa. Cô ta vừa vươn tay định bới cái bao lương thực Hạ Thanh xách về thì đã bị Hạ Thanh đè tay lại.
Vừa nhìn thấy đồ ăn, Phùng Văn lập tức cười đến tinh ranh.
“Bên ngoài lãnh địa làm gì có điều kiện bảo quản lương thực. Nhiều thế này cô ăn không hết cũng hỏng, lãng phí biết bao. Chia cho tôi một nửa đi. Đương nhiên tôi cũng không lấy không của cô. Tôi bảo anh tôi chạy việc giúp, mang rau với lương thực cô trồng được về khu an toàn đổi vật tư. Nể tình chúng ta ở chung phòng nhiều năm, chỉ lấy cô hai phần phí chân chạy thôi. Thế nào?”
Nói rồi, Phùng Văn còn đắc ý khoe khoang:
“Anh tôi là tiến hóa giả tốc độ cấp ba đấy.”
Sức chiến đấu của tiến hóa giả tốc độ cấp ba còn cao hơn cả tiến hóa giả sức mạnh cấp bốn. Bởi tiến hóa giả sức mạnh cấp bốn tuy khỏe, nhưng khi giao chiến, nếu không bắt kịp cũng chẳng đánh trúng được đối phương.
Hạ Thanh mặt không cảm xúc.
“Không thuê nổi.”
Tiến hóa giả khứu giác muốn cướp vật tư từ tay tiến hóa giả sức mạnh là chuyện không thể. Nhưng Phùng Văn tiếc đống đồ ăn ngay trước mắt, liền nghiến răng đe dọa:
“Cô chẳng qua chỉ khỏe hơn người thường một chút thôi. Ra khỏi khu an toàn rồi không ai che chở, chết thế nào cũng không biết đâu.”
Hạ Thanh một tay xách bao lương thực, một tay xách túi vải bạt, ngoảnh đầu lại. Trên gương mặt lem luốc bẩn thỉu, đôi mắt đen trắng rõ ràng của cô vẫn bình tĩnh như cũ.
“Nếu để Đường Chính Túc biết anh cô lén bán tin nội bộ của chiến đội Túc Phong ra ngoài, cô đoán xem hai anh em cô còn sống được mấy ngày?”
Nói xong, Hạ Thanh không nhìn sắc mặt tái mét vì sợ của Phùng Văn nữa. Cô đeo ba lô lên vai rồi đi ra khỏi ký túc xá.
Chưa đi được bao xa, cô đã nghe thấy ở góc phố phía trước có người quen đang bàn chuyện cướp đồ của mình.
“Cướp chuyến này đủ ăn hai tháng. Cẩn thận đừng đánh chết, cũng đừng đánh tàn phế. Bốn anh em mình còn phải dựa vào ả nuôi sống đấy.”
Tiếng cười dâm tục khiến người ta buồn nôn vang lên. Hạ Thanh lập tức nhận ra kẻ đó là ai — Triệu Kiệt, một tên côn đồ nhỏ, người thường, nhờ bám được quản lý con phố này nên mới dám tác oai tác quái.
Hạ Thanh xách hai cái túi bước thêm vài bước, dừng ngay đầu phố, đối diện thẳng với bốn gã người thường định cướp đồ của cô.
Đây là… con mồi tự dâng tới cửa à?
Triệu Kiệt sững ra một thoáng, sau đó phấn khích hô một tiếng “Lên!”, rồi dẫn đầu lao về phía Hạ Thanh — chính xác hơn là lao về phía cái túi trong tay cô.
Trong mắt hắn, phụ nữ tiến hóa sức mạnh cấp bốn tuy có sức lực tương đương bốn người đàn ông trẻ khỏe, nhưng đàn bà thì tâm lý yếu. Gặp nguy hiểm là hoảng, không phát huy được hết sức. Đừng nói bốn người đàn ông, ba người thôi cô ta cũng chưa chắc đánh lại!
“Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!”
Triệu Kiệt kích động đến mức tay còn đang run, chưa kịp chạm vào bao lương thực đã bị Hạ Thanh đá bay, đập thẳng vào tường rồi rơi xuống người mấy tên anh em tốt của hắn.
Không…
Triệu Kiệt hoảng sợ nhìn người phụ nữ gầy gò, mặt đỏ bừng trước mắt.
Không thể nào. Sao sức chiến đấu của con đàn bà này lại đột nhiên tăng nhiều như vậy?!
Mấy nhóm người mai phục hai bên đường, ai nấy gầy đến biến dạng, đều bị dáng vẻ tàn nhẫn, gọn gàng đá ngã bốn gã đàn ông lực lưỡng của Hạ Thanh trấn áp. Không ai còn dám ra tay.
Trên tầng ba ký túc xá tiến hóa giả, Phùng Văn đứng bên cửa sổ, trợn mắt há miệng nhìn Hạ Thanh xách đồ ung dung đi qua khu nguy hiểm.
“Hạ Thanh em gái, lại đây, anh xách giúp cho!”
Chung Đào đã nghển cổ chờ sẵn ở cổng khu an toàn từ lâu. Vừa thấy người đeo tấm thẻ xanh trước ngực có hai chữ “Hạ Thanh” xuất hiện, anh ta lập tức chạy chậm tới, đưa tay muốn đỡ cái túi vải bạt cao nửa người trong tay cô. Nhưng suýt nữa anh ta đã bị sức nặng của cái túi kéo chúi đầu xuống đất.
Nặng thế này cơ à?!
Hạ Thanh giữ chắc túi vải bạt bên tay phải, rồi đưa bao lương thực bên tay trái cho Chung Đào — người tự nhiên như quen thân từ đời nào.
“Sao anh Đào lại ở đây?”
Bao lương thực hơn ba mươi cân, Chung Đào xách lên nhẹ tênh.
“Đội bọn anh nhận nhiệm vụ hộ tống lãnh chủ. Em gái nhận khu nào? Anh đưa em qua đó.”
Cổng khu an toàn người qua kẻ lại, Hạ Thanh không muốn để lộ vị trí lãnh địa của mình, chỉ đáp mơ hồ:
“Phía bắc thành.”
“Được luôn!”
Chung Đào dẫn Hạ Thanh đến bên một chiếc xe tải nhẹ, mở cửa xe chào người anh em ngồi ở ghế lái, rồi bảo cô lên xe.
“Xe này đi phía bắc thành. Em gái lên trước nói chuyện với anh Khuê của em một lát. Đủ người là mình xuất phát.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)