Hạ Thanh là "Người tiến hóa" hệ sức mạnh cấp độ 4. Điều đó có nghĩa là sức mạnh hiện tại của cô gấp bốn lần một người bình thường sau đại tiến hóa. Dù sức mạnh cấp 4 chẳng thấm tháp vào đâu trong cộng đồng Người tiến hóa, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để người bình thường phải ghen tị, sợ hãi và nịnh bợ.
Hạ Thanh thường xuyên giữ khuôn mặt lạnh tanh không nói tiếng nào, chính là vì cô không muốn phải đối phó với những tình huống chèo kéo như thế này.
Tuy nhiên, sau này cô sẽ không phải đối phó với nó nữa.
"Không phải đi săn đâu ạ, cháu đi khỏi khu an toàn." Hạ Thanh mỉm cười. Đã rất nhiều năm rồi cô không cười nên bây giờ cơ mặt có vẻ cứng đờ, trông cực kỳ dọa người.
Lão Chung trợn trừng hai mắt đến mức phần đuôi mắt lở loét như muốn nứt toác ra. Nhãn cầu ông lồi cả ra ngoài, run rẩy hỏi: "Căn cứ của chúng ta sắp không trụ nổi nữa sao? Chẳng phải đài phát thanh hôm qua mới nói là đã đuổi bọn hung thú tiến hóa ra xa mấy trăm dặm rồi à? Hay là sắp tới lại có đợt thú triều tiến hóa nữa?"
Bốn người bình thường đang khiêng đá đi tới phía sau, nghe thấy lão Chung nói vậy thì sợ hãi đến mức buông tuột tay. Tảng đá lơ lửng rớt xuống, suýt chút nữa đập thẳng vào người một kẻ trong số đó.
Hạ Thanh nhanh tay lẹ mắt tóm chặt lấy tảng đá, đặt nó vững vàng xuống đất rồi phủi phủi bụi trên người: "Không phải, cháu đi làm ruộng."
Làm ruộng? Làm ruộng á!
Chuyện căn cứ định đưa người ra ngoài trồng trọt đã được loa phát thanh ra rả suốt mấy ngày nay. Nhưng những người đã phải vất vả mới sống sót được đến năm thiên tai thứ mười này, ai cũng đều vô cùng quý trọng mạng sống của mình, nào có ai muốn ra ngoài mạo hiểm đâu.
Trong khu an toàn đã bắt đầu râm ran những lời đồn thổi rằng nếu không có ai tự nguyện rời khu an toàn để đi làm ruộng thì bước tiếp theo, căn cứ sẽ ép buộc dân thường ra ngoài nộp mạng.
Ai mà ngờ thực sự lại có người muốn đi, hơn nữa còn là một "Người tiến hóa", người mà với năng lực này dư sức sống thoải mái trong khu an toàn cơ chứ.
Sau khi định thần lại, lão Chung vội vàng chạy theo Hạ Thanh: "Làm ruộng tốt lắm! Cháu còn nhớ thằng con cả của chú không? Thằng Chung Đào ấy, nó đang làm việc ở đội xe. Để lát nữa chú nói với nó một tiếng, sau này có việc gì cháu cứ tìm anh Đào, bảo nó lo cho."
Con trai Lão Chung là Chung Đào đã gia nhập quân đội của Căn cứ Huy Tam, hiện đang phục vụ trong đội xe với chức vụ tiểu đội trưởng. Đây chính là lý do khiến nhà họ Chung có thể sống khá giả trong khu an toàn và cũng là nguyên nhân khiến Hạ Thanh hôm nay chủ động mở lời bắt chuyện.
Hạ Thanh cười gượng: "Vâng, vậy sau này chắc chắn sẽ phải nhờ anh Đào giúp cháu vận chuyển lương thực và thú săn về đổi vật tư rồi ạ."
Lão Chung cười tít mắt, những vết rỗ trên mặt như đang nhảy múa: "Đó vốn là việc nó nên làm mà, không phiền, chẳng phiền chút nào. Thanh này, cháu định nhận mảnh đất ở khu nào thế?"
"Cháu vẫn chưa biết, giờ cháu mới đi đây ạ."
Hạ Thanh nắm chặt tay, xoay xoay cổ tay, mí mắt từ từ nâng lên: "Muốn nhận đất thì xếp hàng."
Hôm nay là ngày nhận đất nên người xem náo nhiệt mới đông như vậy. Mấy kẻ kia dù chưa quyết định xem có nhận hay không, nhưng vẫn ngoan ngoãn lùi lại xếp hàng sau lưng Hạ Thanh.
Thấy họ không gây rối nữa, hai người lính gác nãy giờ lăm lăm tay súng liền thu vũ khí lại, lùi về vị trí cũ.
Đa phần mọi người đều có tâm lý bầy đàn. Thấy có người xếp hàng, đám đông dưới bảng thông báo lập tức chen lấn xô đẩy chạy ào tới.
Chẳng cần biết có thực sự muốn nhận đất hay không nhưng cứ xếp hàng giữ chỗ trước đã rồi tính sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)