Thảm họa càn quét toàn bộ hành tinh này bắt đầu từ khi nào? Trừ người dân nước Nghê Hồng, toàn bộ nhân loại trên Lam Tinh đều cho rằng nó bắt đầu vào cái ngày mà nước Nghê Hồng bất chấp sự phản đối gay gắt của các quốc gia láng giềng, ngang nhiên xả nước thải hạt nhân ra vùng biển trong xanh.
Sau ba tháng xả thải liên tục, đột nhiên núi lửa ở Nghê Hồng tuôn trào dữ dội. Tro bụi, dung nham nóng rực cùng sóng thần và những trận động đất kinh hoàng do núi lửa thức giấc đã nuốt chửng toàn bộ quốc gia này. Chỉ chưa tới 5% dân số Nghê Hồng may mắn sống sót.
Con người còn chưa kịp hoàn hồn sau "thảm kịch" chấn động toàn cầu ấy thì hàng chục đại núi lửa trên khắp năm châu lục của Lam Tinh lại nối tiếp nhau phun trào. Toàn bộ nguồn nước ngọt bị ô nhiễm tro bụi núi lửa trầm trọng, không thể sử dụng được nữa. Những trận mưa axit kéo dài nhiều tháng trời do tro bụi gây ra đã đánh sập hoàn toàn nền nông nghiệp trên toàn hành tinh.
Lúc này ở bán cầu đang là ban đêm, người dân tại hai châu lục bàng hoàng tỉnh giấc. Họ bước ra khỏi nhà chưa được bao lâu thì những hạt meson di chuyển với tốc độ chóng mặt đã ập thẳng vào mặt.
Mọi sinh vật đã tiếp xúc trực tiếp với luồng hạt này đều bị xuyên thủng, DNA bị phá hủy hoàn toàn.
Trong phút chốc nhân gian biến thành địa ngục.
Chùm tia gamma không chỉ xóa sổ phần lớn sinh vật ở hai châu lục mà còn làm từ trường của Lam Tinh trở nên hỗn loạn. Trong bầu khí quyển đột nhiên xuất hiện hai nguyên tố bí ẩn, sau này được các nhà khoa học Hoa Quốc đặt tên là "Tường" và "Di".
Tường - tàn sát dã man, hủy hoại thân thể, hao tổn tuổi thọ.
Di - sấm nổ trong núi, vạn vật đâm chồi nảy lộc.
Dưới tác động của hai nguyên tố này, toàn bộ sinh vật trên Lam Tinh đã trải qua một cuộc đại tiến hóa trong thời gian ngắn, đồng thời cũng dấy lên một thách thức khổng lồ đối với loài người - những kẻ vốn tự xưng là đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn. Chế độ sinh tồn chốn địa ngục trên toàn Lam Tinh chính thức bắt đầu.
Mẹ của Hạ Thanh qua đời trong nạn côn trùng vào năm thứ tư thiên tai xảy ra. Ba cô mất trong đợt thú triều vào năm thứ năm.
Đến năm thiên tai thứ mười, Hạ Thanh vẫn còn sống.
"Bịch!"
Một tảng đá nặng hơn một trăm năm mươi cân rơi phịch xuống đất. Lão Chung đang ghi chép, giật nảy mình. Ông ngẩng khuôn mặt rỗ chằng rỗ chịt do mưa axit tàn phá lên. Khi nhìn thấy rõ người đứng sau tảng đá là một người phụ nữ gầy gò, nước da đỏ sẫm và đang đeo thẻ căn cước màu xanh lục trên ngực, ông đành nuốt cục tức vào trong, lầm bầm: "Mệt thì nghỉ một lát đi, làm vỡ phiến đá cũng không được tính điểm tích lũy đâu."
Hạ Thanh dùng ống tay áo quệt ngang lớp mồ hôi trộn lẫn bụi đá trên mặt, nói nhỏ: "Chú Chung, cháu đi đây."
Lão Chung không ngờ Hạ Thanh lại chủ động bắt chuyện với mình. Ông đứng phắt dậy, mặt cười rạng rỡ tươi rói: "Cháu định theo chiến đội ra ngoài săn thú à? Hôm nào về? Có thể để cho chú một ký thịt ngon được không? Chú đổi cho cháu với giá gấp rưỡi điểm tích lũy."
Kể từ sau cuộc đại tiến hóa sinh vật trên toàn Lam Tinh, xương cốt con người trở nên cứng cáp hơn, cơ bắp cũng cường tráng hơn. Trong đó, một số lượng cực ít người có cơ thể tiến hóa gấp vài lần, thậm chí mười mấy lần và họ trở thành những "Người tiến hóa".
"Người tiến hóa" nắm giữ nhiều tài nguyên sinh tồn và chất lượng hơn, điều kiện sống của họ tốt hơn gấp trăm vạn lần so với những người bình thường đang phải vật lộn bên bờ vực sinh tử.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



