Mãi đến khi cả ba thùng đều đầy, cô mới tìm được bảy cây rau dại nhỏ. Dù có chần qua nước sôi thì cũng chỉ đủ cho một bữa, nhưng Hạ Thanh vẫn rất hài lòng với thu hoạch của mình.
Không xới thì thôi, vừa xới lên đã giật mình.
Hóa ra trên lớp đất phủ dày tro thực vật ấy đã mọc lên không ít mầm non. Hạ Thanh không biết đó là cây gì, kiểm tra thấy tất cả đều hiện đèn đỏ nên xử lý như cỏ dại.
Trong điều kiện không có máy móc hay trâu cày, mọi việc đều phải dựa vào sức người. Lúc này, ưu thế của người tiến hóa hệ sức mạnh mới thật sự phát huy. Chỉ trong một buổi sáng, Hạ Thanh đã làm hỏng bốn chiếc xẻng cũ nhưng cũng dọn xong hai mẫu đất.
Với tốc độ này, hôm nay cô có thể dọn sạch cả bốn mẫu. Hạ Thanh thấy lòng tràn đầy thành tựu.
"Em gái Hạ Thanh, em gái Hạ Thanh."
Nghe tiếng gọi vang lên qua loa của Chung Đào, Hạ Thanh dùng khăn lau mồ hôi, về nhà lấy con rắn độc vừa bắt được rồi vội đi đến chỗ biển báo.
Thấy Hạ Thanh đến, Chung Đào nhảy khỏi xe, vẫy tay chào. Anh ta vẫn giữ đúng quy tắc, đứng ngoài ranh giới lãnh địa của cô: "Em gái!"
Hạ Thanh mỉm cười tiến lại gần: "Anh Đào đi tuần à?"
Chung Đào nhìn Hạ Thanh người trông sạch sẽ và khỏe khoắn hơn trước nhiều rồi cười đáp: "Đúng rồi, hôm qua bọn anh kiểm tra mấy khu gần đây, hôm nay đến lượt khu dưới chân núi này. Em vẫn ổn chứ?"
"Vẫn ổn ạ." Hạ Thanh đưa chiếc túi cói đựng rắn trong tay cho anh ta: "Sáng nay tôi may mắn bắt được con rắn này lúc dọn sườn núi, anh Đào mang về làm món nhắm nhé."
Chung Đào vội xua tay: "Không được đâu, thịt rắn là của hiếm, em giữ lại mà ăn."
Hạ Thanh vẫn đưa tới: "Tôi không ăn thịt rắn."
Thấy cô không nói cho có lệ, Chung Đào mới nhận lấy túi, đưa cho Trịnh Khuê đang ngậm điếu thuốc, rồi hỏi với vẻ lo lắng: "Anh nhớ ngọn núi này dọn kỹ lắm rồi, sao vẫn có rắn? Có cần anh báo lên trên cho người xuống dọn lại không?"
"Không nhiều đâu ạ, không cần phiền người đến." Hạ Thanh thẳng thắn từ chối, sau đó đưa cho Chung Đào một mẩu giấy ghi số điện thoại của mình: "Đây là số của tôi, anh Đào cho tôi xin số của anh nhé?"
Là đội trưởng nhỏ của đội xe, Chung Đào có điện thoại vệ tinh. Anh ta đọc số cho cô, rồi hạ giọng hỏi: "Em gái có điện thoại vệ tinh à?"
Thấy Hạ Thanh gật đầu, anh ta liền cười tươi: "Vậy thì tiện quá rồi, em gái có việc gì cứ gọi cho anh nhé. Còn hai chuyện nữa cần nói rõ với em: thứ nhất, nhớ nghe đài phát thanh của căn cứ từ bảy đến tám giờ tối mỗi ngày, thứ hai, quân đội sẽ cử người đi tuần tra Vành đai cách ly và Rừng đệm trên núi định kỳ. Khi họ đến, họ sẽ chào hỏi em trước, chỉ khi em đồng ý họ mới được vào đất của em."
Hạ Thanh hỏi ngay: "Là quân đội đóng ở trụ sở trung đoàn đi tuần ạ?"
"Đúng rồi. Ủa?" Chung Đào lỡ lời tiết lộ điều không nên nói, liền giật mình nhìn quanh, rồi hạ giọng hỏi Hạ Thanh: "Em gái, sao em biết trụ sở trung đoàn vẫn còn người?"
Hạ Thanh nghiêm mặt lắc đầu: "Tôi chỉ đoán thôi, chứ không biết gì cả."
Chung Đào gãi đầu, bật cười: "Em biết cũng không sao, chỉ cần đừng nói ra ngoài là được. Hay là anh cho đội tuần tra số điện thoại của em để họ tiện liên lạc khi đến nhé?"
"Được ạ." Mười năm sau thiên tai, quân đội vẫn là lực lượng đáng tin cậy nhất, họ đã hy sinh rất nhiều để bảo vệ dân thường. Hạ Thanh dặn thêm: "Anh đừng nói với người trong Khu an toàn là tôi có điện thoại nhé."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)