Người có thể khiến Hàn tam gia chờ đợi mà chẳng hề than van, bối cảnh khẳng định không hề đơn giản.
Vì thế, chủ quán hết sức lo sợ thu dọn một căn phòng thượng đẳng trong nông trại đơn sơ.
Khi Hàn Kình tiến vào căn phòng mà Cô Mang ngủ lại, anh ta không hề che giấu vẻ thổn thức: “Chao ôi, thể diện của anh lớn thật, tôi chưa từng thấy căn phòng nào giống như vầy tại cái thôn tồi tàn này.”
Cô Mang cởi áo khoác ra, thần sắc thản nhiên: “Là thể diện của anh lớn, tôi chẳng qua chạm được chút vẻ vang thôi.”
Hàn Kình dựa vào cái tủ gỗ cũ, cười khoan khoái: “Hiếm khi anh biết nói lời hay.”
Cười xong anh ta lại nói: “Sao anh lại đến đây trước? Vị kia nhà anh chịu thả anh đi à?”
Cô Mang khựng lại rồi đáp: “Thư Ngọc bị Mr. X bắt đi rồi.”
Hàn Kình sửng sốt, sau đó thốt ra lời lỗ mãng: “Vợ đã bị người ta bắt đi, anh còn bình tĩnh được sao?!”
Cô Mang liếc nhìn anh ta, nói: “Hắn để lại lời nhắn cho tôi, bảo tôi đến đây.”
Hàn Kình lại sửng sốt.
“Hắn sẽ không làm gì với Thư Ngọc.” Màu mắt Cô Mang u ám, “Hắn biết rõ, nếu hắn muốn đạt được thứ hắn cần, hắn sẽ không động đến Thư Ngọc.”
Chỉ có anh mới phá giải được hai đao thức cuối cùng, nếu Thư Ngọc ở trong tay Mr. X xảy ra điều bất trắc, thế thì cả đời này Mr. X sẽ không thể nào nhìn thấy đầy đủ mười lăm đao thức được phá giải.
Sau một lúc lâu im lặng, Hàn Kình nói: “Tôi rất hiếu kỳ, tại sao hết người này rồi tới người kia đều chạy về nơi hoang vu hẻo lánh này? Hôm qua, Diêm Phong và đại thiếu gia Hạ gia kia cũng đến đây. Chẳng lẽ nơi này cất giấu bảo tàng gì à?”
Câu cuối cùng vốn là nói đùa, lại trông thấy Cô Mang nghiêm túc gật đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


