Nửa vòng nắng chiều treo trên đỉnh núi vẫn chưa ngừng nghỉ, nhuộm vàng óng mảnh đất ẩm ướt.
Thư Ngọc lắng nghe Liêu thần y hô một tiếng “đầm lầy”, trái tim nhất thời treo trên cao.
Sắc trời dần tối, ánh sáng lu mờ, một khi không chú ý bước vào đầm lầy, đây chẳng phải là chuyện đùa.
“Nếu nơi này không an toàn, không thì ngày mai chúng ta lại đến.” Thư Ngọc thử mở miệng hỏi.
Liêu thần y khoát tay: “Hầy, đi đường chú ý dưới chân là được, đâu có đáng sợ như vậy! Phụ nữ nhát gan chỉ bất tiện, cô cứ về thôn trước đi, thừa lúc còn sớm giúp hai vị này đặt phòng trọ đi.”
Nửa câu sau nói đến trong lòng Thư Ngọc, cô bình tĩnh quay đầu nhìn phản ứng của Mr. X.
Mr. X đứng tại chỗ, qua một lúc lâu mới thản nhiên nói: “Không bất tiện, bạn đồng hành của tôi lá gan không hề nhỏ. Để một vị phu nhân đơn độc quay trở về, nếu lạc đường thì không tốt đâu.”
Liêu thần y cười gượng: “Được thôi, các người nói cái gì thì là cái đó.”
Liêu thần y cười khà khà: “Tôi ở đây nhiều năm rồi, không ai quen thuộc nơi này hơn tôi đâu.”
Khen cho một đáp án lấp lửng. Thư Ngọc nhíu mày, không lên tiếng.
Tầm mắt cô cố ý dừng trên người Liêu thần y một lúc. Ông thầy lang dạo kia chớp mắt, để mặc cô đánh giá, con ngươi đục ngầu điềm tĩnh, coi cô như là người xa lạ lần đầu gặp mặt.
Thật không nhận ra cô sao?
“Nha đầu, trên mặt tôi có cái gì hả?” Liêu thần y hoài nghi vỗ mặt mình, hai ngón tay thế mà lại sờ ra một con muỗi, “Ồ, thì ra là con muỗi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


