Màn đêm tối sầm rất nhanh, dường như chỉ trong giây lát, song cửa sổ của căn nhà gỗ hé ra ánh nến duy nhất soi sáng Tiểu uyên ương thiên.
Buổi chiều nhiệt độ càng thấp, gió tuyết càng khắc nghiệt, Cô Mang đã sớm khóa chặt cửa sổ, bảo Thư Ngọc mau chóng lên giường.
Cô ló đầu ra, bộ dạng vừa lúng túng vừa tức giận: “Anh không được vào trong chăn, làm nóng rồi cũng không cho anh vào ngủ!”
Anh không tranh luận nữa, cởi áo khoác ngoài ra, tư thế nhàn nhã đứng lì ở bên giường cúi đầu nhìn cô: “Không cho anh vào ổ chăn ngủ à?”
Cô cau mày, nghiêm túc lắc đầu.
Ai ngờ anh đột nhiên vén chăn lên, trước khi cô còn chưa kịp phản ứng anh đã nhanh nhẹn chui vào ổ chăn, bàn tay duỗi ra nhân tiện ôm cô vào lòng.
Động tác nhanh nhẹn trôi chảy.
Đợi khi tất cả đã xong xuôi, cô mới hậu tri hậu giác mà “A” một tiếng.
Một tiếng phản kháng này quả là không có trọng lượng, bởi vì vòng ôm của anh chắc chắn là lò sưởi ấm tự nhiên tốt nhất, một khi tới gần cô sẽ không muốn rời khỏi.
“Chậc chậc.” Anh cười nói, “Anh đâu dám trông ngóng em tới làm ấm ổ chăn, ổ chăn không có em cũng lạnh thôi.” Dứt lời anh cầm bàn chân lạnh cóng của cô rồi xoa xoa.
Cảm giác được bàn chân ấm dần cô cực kỳ thoải mái, cô híp mắt lại, rồi cuộn người trong lòng anh: “Anh tới làm ổ chăn đi.”
Anh gác cằm trên đầu cô, nói: “Được, anh làm ấm ngay.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


