Gió thổi vù vù trên mái hiên hành lang, mang theo vài mảnh băng tuyết, chạm vào khiến người ta đau đớn.
Đầu óc Thư Ngọc hơi hỗn loạn, cô lấy lại tinh thần rồi quay đầu nói với Gia Đại: “Nơi này lạnh lắm, chúng ta vào trong được không?” Dứt lời cô nắm tay Gia Đại.
Hình như lúc này Gia Đại mới cảm thấy lạnh, toàn thân run rẩy không ngừng.
Thư Ngọc không khỏi nhíu mày, theo bản năng muốn dẫn Gia Đại vào trong phòng uống một tách trà nóng, nhưng lại nhớ ra Cô Mang vẫn còn ngủ, cô không muốn người ngoài quấy nhiễu giấc ngủ của anh, cô bèn nói: “Phòng cô ở đâu? Tôi đưa cô về phòng nhé.”
Gia Đại lảo đảo hai bước, vịn vào cánh tay Thư Ngọc mới di chuyển được bước chân, cô ta ngước mắt tỏ vẻ có lỗi: “Đã khiến cô thêm phiền toái rồi.”
Gian phòng của Gia Đại ở ngay dưới lầu phòng Thư Ngọc, vừa lúc nằm bên cạnh Abel.
Đi vào phòng, Thư Ngọc đổ đầy một chậu nước nóng để Gia Đại làm ấm bàn chân, rồi pha một tách trà gừng nóng để giảm lạnh.
Hơi nóng lan tràn gân cốt, làn da Gia Đại vốn tái nhợt dần dần hồng hào lên.
Thư Ngọc trông thấy Gia Đại đã tốt hơn nhiều, thế là cô làm như lơ đãng nói: “Chúc mừng nhé, cuối cùng cô đã khiến Tú Minh Quân rung động.”
Gia Đại đang cầm tách trà gừng, cười hơi ngượng ngùng: “Hạnh phúc này là do tôi cưỡng cầu, chẳng biết có được lâu dài không.”
“Hai người đêm qua…ở cùng nhau cả đêm?” Thư Ngọc dè dặt hỏi.
Gia Đại đỏ mặt, sau đó gật đầu.
Thư Ngọc ngạc nhiên: “Hai người…”
Gia Đại cúi đầu, khóe miệng chứa ý cười: “Chính là như cô suy nghĩ. Tú Minh Quân quả thật là một người rất dịu dàng, tôi tuyệt đối không hối hận.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


