Trong điện vắng vẻ, Thư Ngọc đứng lâu một hồi cảm thấy buồn tẻ nhàm chán, vì thế cô dọc theo hành lang uốn khúc đi chầm chậm về phía trước.
Vốn tưởng rằng đi đến cuối hành lang rồi sẽ đi trở về, không ngờ hành lang này lại đi thông đến thiên điện, nhất thời không đi đến được cuối đường.
Nếu đã đến đây thì nên đi qua bốn thiên điện một lần cho biết. Thư Ngọc nghĩ vậy, bước chân bèn tăng tốc.
Bốn thiên điện hương khói hừng hực, chỉ có thiên điện ở phía Tây vắng vẻ lạnh tanh, hiếm có tiếng người.
Thư Ngọc bước vào tây điện, vốn định lén nhìn cách trang hoàng bên trong, ai ngờ cô lại nhìn thấy một người.
Bên trong tây điện đặt ba pho tượng Phật lớn, phía dưới tượng Phật có mười chiếc đệm cối, có một người đang quỳ trên chiếc đệm nằm chính giữa.
Người kia mặc y bào màu đỏ, mái tóc dài tựa như thác nước rối tung, chỉ một bóng lưng đã khiến lòng người trầm ngâm.
Thư Ngọc đứng ngoài cửa điện, chợt ngẩn ngơ trong nháy mắt.
Bóng lưng này khiến cô nhớ tới một vị cố nhân tại Nguyệt Minh Lâu.
Phương Kiển.
Quá giống, thật sự quá giống.
Cô vừa muốn đẩy cửa đi vào, lại nghe được trong điện vang lên tiếng nói.
Giọng nói đàn ông khàn đục, đang tụng kinh Niết Bàn.
Giọng nói này…lại là giọng nói của ông chủ đoàn kịch Giang Nam hành sự cổ quái kia.
Lúc này Thư Ngọc dừng bước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


