Chiếc đồng hồ gỗ cũ kỹ gõ mười hai tiếng cạch cạch, tiếng pháo vang đầy phố lớn hẻm nhỏ, ngay cả sân sau yên tĩnh tại Cô trạch cũng có thể loáng thoáng nghe được sự náo nhiệt đến từ bên ngoài.
Thư Ngọc mặc chiếc áo khoác lớn, mang đôi giày bốt bằng da, cô đứng ở cửa hiên đợi Abel vẫn còn lề mề.
Hàn Kình cau mày quát Abel: “Đừng ăn nữa, trở về rồi ăn, không ai giành với anh đâu!”
Abel nhét củ lạc cuối cùng vào miệng, lẩm bẩm trả lời một câu, không ai hiểu được anh ta nói gì.
Cô Mang từ phòng trong đi ra, cầm một chiếc mũ len mềm mại trong tay, rồi đội trên đầu Thư Ngọc, nhất thời mấy sợi tóc của cô vểnh lên từ kẽ hở của vành mũ.
Thư Ngọc vừa nghe liền muốn tháo cái mũ xuống ngay, thế nhưng sức lực không bằng Cô Mang, làm thế nào cũng không tháo xuống được.
Hàn Kình ở bên cạnh xem kịch vui cười ha ha: “Cô phu nhân, nếu cô thích mũ, ngày khác đến cửa hàng của Hàn gia chọn miễn phí, hôm nay đừng so đo, còn so đo nữa là mặt trời mọc đó.”
Một câu thành công khiến Thư Ngọc dừng tay.
Đêm giao thừa Uyên ương thiên, mặt trời mọc không thể vào Tiểu uyên ương thiên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
