Nếu muốn biết rõ Tiểu Thuận Tử và vị nữ quan hai trăm năm trước kia rốt cuộc có liên quan gì, Thư Ngọc buộc phải tìm ra cuốn gia phả trước.
Cô tính toán thời gian, không kịp quay về phòng. Vì thế, cô chợt nhớ tới tại nhà chính của từ đường, trong này hẳn là có loại tài liệu tương tự như gia phả.
Trở về nhà chính lần nữa, bên trong đã không còn bóng người.
Thư Ngọc nhìn xung quanh một vòng, cô đi qua đứng trước một cái giá hình vuông nằm sát vách tường. Trên giá xếp một hàng cuộn giấy hình ống, tại đáy cuộn giấy có đánh dấu niên đại.
Manh mối duy nhất chính là tại góc của một cuộn giấy cô tìm được một danh sách, đó là danh sách Lưu thị trúng tuyển cung nhân vào năm Khang Hi thứ mười ba. Nằm cuối danh sách vừa lúc có một vị nữ nhân Lưu thị tên là “Lưu Linh Thuận”.
Nhưng không có thêm một chút tin tức nào nữa.
Càng đọc nhiều, Thư Ngọc càng thu hút bởi chuyện xưa của vị quý tần kia. Vị nương nương người Hán này, lúc mới vào cung đã nhận được ân sủng, nhưng không biết tại sao chọc giận long nhan, từ trên đám mây ngã xuống bùn đất, không còn ân sủng. Trong một cuộn giấy có tin đồn rằng, hình như vị nương nương này có mờ ám với một vị tướng quân nào đó, vì bảo vệ thể diện hoàng tộc, thế là nàng ta bị giam lỏng ở trong hành cung. Cho đến lúc chết, vị nương nương kia cũng không thể ra khỏi hành cung.
Trái tim Thư Ngọc không khỏi đập mạnh.
Cô bỗng dưng nhớ tới vết chai thật dày trong lòng bàn tay Tiểu Thuận Tử. Cô Mang từng vô tình nói, đôi bàn tay kia nhất định là của một người sử dụng đao tiễn lão luyện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
