Đêm trước hôn lễ, chú rể chết tại cửa phòng khách.
Lưu gia có rất nhiều phòng khách, thế mà Tiểu Thuận Tử lại cố tình chết ở cửa phòng của Thư Ngọc và Cô Mang. Tuy rằng Thư Ngọc miệng lưỡi khéo léo, cô cũng không biết phải nên biện bạch thế nào.
Trong cơn gió đêm gào thét, Thư Ngọc hỏi Cô Mang: “Anh ta chết thế nào?”
Cô Mang nhíu mày: “Anh vừa mở cửa thì thấy anh ta nằm ngay cạnh cửa, bàn tay duy trì tư thế gõ cửa, đã mất đi hơi thở.” Dừng một chút, anh lại nói, “Anh đã kiểm tra sơ qua xác chết của anh ta, phát hiện anh ta đã chết một thời gian dài.”
Thư Ngọc sửng sốt.
Cô Mang nói tiếp: “Mức độ đông cứng của thi thể cùng với hình ảnh hiện trong đồng tử, không hề giống người vừa mới chết.” Nhưng rõ ràng, mấy phút trước đó, Tiểu Thuận Tử vẫn còn gõ cửa phòng này. Trừ phi lúc ấy ngoài cửa còn có người thứ hai.
“Làm sao bây giờ?” Thư Ngọc hỏi. Chưa đến một canh giờ nữa thì trời sẽ sáng, đã không còn thời gian để tìm hiểu chân tướng sự việc.
Hôm nay Lưu gia gả con gái, tam tiểu thư tao nhã thanh khiết sắp sửa trở thành phụ nữ có chồng.
Chú rể mới ở rể Lưu gia, nghe nói gia thế giàu có, vô cùng thần bí. Bởi vì hôn lễ tổ chức gấp gáp, Lưu gia vẫn chưa mời khách.
Ông chủ Lưu âm thầm mang tư lợi. Hôn lễ tổ chức đơn giản thôi, nếu Liêu thần y chữa khỏi bệnh cho Lưu Tam Nhi thì Tiểu Thuận Tử sẽ là người chồng thực sự, người làm cha như ông ta sau này sẽ bù lại một hôn lễ long trọng cho Tam Nhi; nếu Liêu thần y không trị khỏi cho Lưu Tam Nhi, thế thì ông ta sẽ giữ kín buổi hôn lễ này, đuổi Tiểu Thuận Tử và gã thầy lang dạo kia ra khỏi cửa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
