Bến tàu Tần Gia.
Thư Ngọc đứng trên du thuyền, nhìn người tới người đi trên bến tàu. Hôm nay ánh nắng hơi chói chang, cô theo bản năng đè thấp vành nón rộng, sau đó cảm thấy bên hông có một bàn tay vòng qua. Cô nghiêng đầu hỏi: “Chúng ta phải đi trên biển bốn ngày sao?”
Cô Mang dùng bàn tay còn lại chỉnh nón cho cô: “Bốn ngày rưỡi. Sau đó chúng ta sẽ tới điểm đến.”
Hai người đều còn trẻ dung mạo xuất chúng, chỉ đứng sóng vai trên boong tàu thôi cũng đã thu hút không ít sự chú ý. Giờ phút này hành động lớn mật của Thư Ngọc càng thu hút tầm mắt người khác hơn nữa, có mấy người hành khách ngoại quốc huýt sáo.
Lúc này cô mới hậu tri hậu giác cảm thấy ngượng ngùng, cả khuôn mặt vùi trước ngực anh.
Bởi vì hiếm khi cô chủ động cho nên tâm trạng của anh rất tốt: “Thế nào, có gan hôn mà không có gan chịu trách nhiệm à?”
Cô quả nhiên bị gợi lên ý chí chiến đấu: “Ai nói không dám, em còn dám nữa…”
Nói chưa xong, nụ hôn của anh đã đặt xuống. Nụ hôn này không giống như nụ hôn bồng bột của cô, nụ hôn nồng cháy của anh trong nháy mắt cướp đi tất cả giác quan của cô.
Tiếng nói của mọi người và âm thanh ồn ào đều bị vứt sau đầu, chỉ còn tiếng gió và hơi thở hổn hển trầm thấp vang lên bên tai.
“Khụ khụ. Tuy rằng không muốn quấy rầy vợ chồng hai vị, nhưng mà hai người thế này thì sẽ làm tắc nghẽn boong tàu mất.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
