Hành lang dài bên ngoài căn phòng rất im lặng.
Bình thường bồi bàn không được phép xuất hiện tại tầng lầu này, bởi vậy trong hành lang không có tiếng bước chân của ai cả.
Một mặt của hành lang dài mở ra mấy cửa sổ nhỏ, qua cửa sổ có thể nhìn thấy một nửa mặt hồ thấp thoáng trong bóng cây, cùng với nửa ánh nắng chiều trên mặt hồ.
Người đàn ông vóc dáng cao lớn đứng trước cửa sổ, ánh mắt dường như đang truy tìm nắng chiều trên mặt hồ, lại giống như thông qua nắng chiều nhìn về phía đâu đó. Dư vị của ánh tà dương lắng đọng trên khuôn mặt anh, thu lại vẻ xa cách mà anh luôn mang theo hàng ngày, càng tôn lên ngũ quan tuấn tú của anh.
Cửa phòng phía sau mở ra rồi đóng lại, có người đứng phía sau người đàn ông. Người kia biếng nhác đứng bên cạnh người đàn ông, anh ta châm điếu thuốc đang ngậm trong miệng: “Không đợi nổi nữa?”
“Không phải anh cũng đi ra rồi sao.” Cô Mang thu hồi tầm mắt nhìn về phía hồ, quay sang Hàn Kình khói thuốc lượn lờ, “Bên trong thương lượng thế nào rồi?”
Hàn Kình cười nhạo một tiếng: “Một đám già tranh luận hăng quá.”
Cô Mang nhướng mày: “Ngược lại tôi sợ ông ta không mở miệng.”
Hàn Kình hút một hơi thuốc, than vãn: “Lão già này gặp phải con cáo là anh, coi như ông ta xui xẻo.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
