Tô Song Song hơi cúi đầu, biểu cảm trên mặt rất nghiêm trọng, cô cắn cắn đôi môi, suy nghĩ một chút, ngẩng đầu lên nhìn Tô Mộ chăm chú.
Tô Mộ rất ít khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tô Song Song như vậy, không chỉ hết giận, mà còn có chút sợ, cảm thấy Tô Song Song đang muốn làm ra chuyện gì không bình thường rồi.
Tô Mộ tiến lên từng bước, vươn tay nắm lấy đầu vai Tô Song Song, cẩn thận hỏi một câu: "Song Song à! Không phải là cô bị tức đến nội thương rồi chứ? Có chỗ nào không thoải mái hay không, tôi đưa cô đi bệnh viện."
". . ." Biểu cảm nghiêm túc mà Tô Song Song phải vất vả mới thể hiện ra được chỉ trong nháy mắt liền bị phá vỡ, cô suýt nữa đã phát điên, nói: "Không có gì, tôi chỉ đang nghĩ không muốn tiếp tục ở chỗ này làm con rùa đen rúc đầu, họa rõ ràng là do tôi gây ra, làm sao có thể để một mình Tần Mặc đi đối diện được."
Càng nói giọng Tô Song Song càng nhỏ, nhưng mà quyết tâm trong lòng lại càng thêm kiên quyết, một người gây chuyện mà để một người khác phải chịu thay, dù đến bây giờ cô vẫn không hiểu được vì sao lại có chuyện như vậy, nhưng nếu cô đã là người trong cuộc thì cô không thể núp mãi ở nơi này được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
