Lần đầu tiên Tô Song Song thấy tự hận sao mình lại nghĩ được tới như vậy, cô rầm rì hai tiếng, đột nhiên cảm thấy tổn thương muốn khóc.
Ngay lúc Tô Song Song mất hết hồn vía, cô lại nghĩ tới Tô Mộ, vội vàng gọi điện cho cô ấy.
Điện thoại rất nhanh được kết nối, ngoài dự đoán của Tô Song Song, Tô Mộ cũng không nổi đóa vì bị cô đánh thức, ngược lại cô cảm giác cô ấy không ngủ mà lại giả vờ ngủ.
“Làm gì vậy Song Song, mới sáng sớm đã gọi, tôi còn đang ngủ này!” Bên kia Tô Mộ buồn rầu nói, trong lòng lại có chút hoảng hốt.
"Cô không ngủ, Tô Tô, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra!" Tô Song Song cố gắng hết sức bình tĩnh kết luận, không cho Tô Mộ cơ hội phản bác.
Lần đầu Tô Mộ nghe được giọng Tô Song Song nghiêm túc như vậy, cô có chút do dự, tính địch không động ta cũng chẳng động, không trả lời, cùng lắm thì cúp điện thoại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
