Lúc này anh chuyển phát nhanh biết điều zọt lẹ, trong phòng chỉ còn lại Tần Mặc và Tô Song Song. Tô Song Song cúi đầu cắm cúi ăn cơm.
Tần Mặc nhẹ nhàng ngả người tựa vào ghế, một tay đặt trên lan can, nhắm mắt, lẳng lặng nhìn Tô Song Song ăn.
Thật ra Tần Mặc làm thế cũng chẳng có ý gì, trong phòng chỉ có hai người bọn họ, anh không có việc gì để làm nên mới nhìn Tô Song Song.
“Cốc cốc cốc!” Ba tiếng gõ cửa thanh thúy vang lên, thanh âm cũng rất đều đặn, chứng tỏ người ngoài cửa là người rất có hàm dưỡng.
“Vào.” Rốt cuộc Tần Mặc không nhìn Tô Song Song nữa, thu tay trên ghế lại, sau đó ngả một chút về phía sau, vốn dĩ trông anh có chút mệt mỏi thì giờ đã khôi phục khí phách như thường ngày.
Cửa bị đẩy ra, một cô bác sĩ mặc áo blouse trắng vừa cúi đầu xem bệnh án vừa đi đến trước giường bệnh, cô ta ngẩng đầu, Tô Song Song thấy mặt cô lập tức giật mình kinh ngạc.
Vậy mà là thầy thuốc riêng của Bạch Tiêu, Đông Phương Nhã?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
