Tô Song Song cầm lấy điện thoại di động ở đầu giường, vừa thấy điện thoại tắt thì vội vàng khởi động máy, điện thoại vừa lên nguồn thì đã có một cuộc gọi tới, Tô Song Song còn chưa kịp nhìn là ai thì đã theo bản năng bấm nghe.
Điện thoại vừa thông suốt, Tô Song Song không cần nhìn cũng liền biết là ai, bởi vì một tiếng rống đó cuar Tô Mộ thật sự là hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, không ai có thể bắt chước được.
"Mẹ nó! Tô Song Song, ngươi chết ở đâu rồi?" Một tiếng sư tử Hà Đông gầm lên, tiếng của Tô Mộ đột nhiên trở nên yếu ớt, bên đầu dây bên kia truyền đến một tiếng tiếng than thở, ngay sau đó giọng của Tô Mộ liền biến thành buồn buồn, "Sống liền kêu Á một tiếng nha!"
"Á!" Tô Song Song phỏng chừng đầu là thật bị đụng hoảng rồi, cũng không tự hỏi mà kêu lên.
Nàng trả lời xong, Tô Mộ đầu kia sửng sốt một chút, thấy Tô Song Song là thật không có chuyện gì, bắt đầu bắt đầu oanh tạc dữ dội, rung động khiến Tô Song Song liền giật điện thoại ra xa cái lỗ tai đáng thương và cái đầu đang ông ông đau nhức của mình.
"Tô Song Song ngươi có hay không cụt tay cụt chân? Công ty đồn là ngươi là được cáng đi, rốt cuộc chỗ nào xảy ra vấn đề?"
Tô Song Song nghe Tô Mộ im lặng, liền làm bộ đáng thương nhấc điện thoại bắt được bên lỗ tai mà, rầm rì nói: "Có chuyện gì không hả, chắc là chấn động não cộng thêm gãy xương."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
