Tô Song Song cúi đầu nhìn bụng của mình, hơi sợ hãi, ký ức lần đầu sinh con vẫn còn trong đầu đuổi mãi không đi, khi đó cô suýt chút nữa thì mất cái mạng nhỏ này rồi!
Tô Dục Tú nghe thấy động tĩnh ngẩng đầu lên nhìn Tô Song Song một cái, trong mắt đầy sự ghét bỏ không chút che giấu, lật đi lật lại quyển sách trên tay, cúi đầu tiếp tục xem.
Nhưng mà cậu đang chăm sóc Tô Song Song là phụ nữ có thai, vẫn cố gắng nói với Song Song một câu: “Kinh nghiệm chăm con của mẹ sẽ dạy em thành tính tình dịu dàng mềm mại bị người ta bắt nạt lúc nào không biết.”
Tô Song Song tỏ ra bất mãn, trừng mắt liếc nhìn Tô Dục Tú một cái, nhưng giận mà không dám nói gì, xoay người,vươn cái chân phù nề ra, đá đá vào Tần Mặc đang xem kênh tài chính kinh tế ở bên cạnh.
“Con anh nói em như vậy kìa!” Tô Song Song hổ thẹn tố cáo.
Tần Mặc vừa nghe ngoảnh đầu lại nhìn Tô Song Song, ánh mắt dừng trên đôi chân phù nề của Tô Song Song, đỡ lấy chân bó của cô, mát xa nhẹ nhàng.
Tô Song Song thỏa mãn kêu hừ hừ, có điều không biết có phải lúc mang thai tính tình thay đổi không, vẫn không quên chuyện bị con trai nói vừa nãy, vừa thoả mãn vừa tiếp tục tố cáo con với chồng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


