Một chú chim non bên bờ biển, Hải Muội đang ở bờ biển nhặt vỏ sò, định quay về xâu thành vòng tay sau đó mang đi bán, nhặt một lúc, đột nhiên phát hiện bờ biện có một bàn tay.
Cô đến gần nhìn xem, sợ tới mức thét lên một tiếng: “A! A Đa! Mau tới đây, ở đây có người!”
Hải Muội rất to gan, vội vàng tới gần, giơ tay ra xem hơi thở của hắn còn không, lúc cảm giác còn hơi thở thì vội vàng kêu lớn: “A Đa, mau lên! Vẫn còn thở!”
Lúc Âu Dương Minh mở to mắt, cực kỳ mơ hồ nhìn xung quanh, đột nhiên trước mắt xuất hiện một tiểu nha đầu, một tiểu nha đầu khoảng hai mươi tuổi có làn da rám nắng, nhìn hắn cười tủm tỉm.
“A Đa, anh ấy tỉnh rồi! Bác sĩ đầu thôn thật linh!” Hải Muội nói xong kiểm tra sức khỏe cả người cho Âu Dương Minh, thấy không sao liền cảm thấy an tâm.
Âu Dương Minh ngồi dậy, hơi ngỡ ngàng, hắn cảm thấy đầu mình rất đau, trí nhớ cũng hơi hỗn loạn, hình như tồn tại ba người tranh giành lẫn nhau, cuối cùng tất cả đều biến mất rồi.
A Đa là một ông lão gầy gò, đôi mắt rất sáng suốt, ông ấy nhìn Âu Dương Minh một hồi, hơi nghiêm túc hỏi: “Cậu không biết cậu là ai sao?”
Âu Dương Minh lắc lắc đầu, vừa nghĩ đầu liền đau muốn chết, dường như có chuyện gì đó rất đau khổ đợi hắn nhớ lại nhưng hiện tại hắn cũng chẳng muốn nghĩ nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


