Trong chớp mắt Bạch Tiêu đã nghĩ thông suốt, đúng như Tần Mặc nói, ba mẹ anh ta là ba mẹ anh ta, anh ta và Đông Phương Nhã khác họ, nếu anh ta chỉ muốn yêu đương mà không muốn kết hôn, vậy thì không phải giở trò lưu manh thì là gì!
Nhưng anh ta mới đi vào khu nhà thì đã nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa vô cùng chói tai, không biết vì sao nỗi bất an đột ngột trào lên trong lòng Bạch Tiêu.
Anh ta bước chậm dần, nhìn chỗ ánh lửa tận trời trên lầu, đột nhiên dừng lại, Bạch Tiêu căng thẳng ngẩng đầu, nhìn thẳng lên tầng.
Lúc Bạch Tiêu xác định tầng lầu này là chỗ nhà trọ Đông Phương Nhã, anh ta mở to hai mắt, hai chân mềm nhũn, suýt nữa té lăn trên đất, lắc lư một cái, anh ta rất khó khăn mới đứng vững được, vội vàng vọt tới bên kia.
Nhân viên phòng cháy đang cố hết sức cứu hoả, vừa thấy có người vọt vào thì vội vàng vươn tay ra ngăn cản, trong đầu Bạch Tiêu trống rỗng, chỉ muốn đi vào, muốn gặp Đông Phương Nhã, muốn nói cho cô biết rằng, anh ta nghĩ thông suốt rồi... muốn kết hôn với cô.
"Tiên sinh, bên trong rất nguy hiểm, đừng đi vào!" Nhân viên phòng cháy luống cuống tay chân ngăn cản Bạch Tiêu, thấy anh ta liều chết xông vào bên trong, bọn họ hiểu ngay, chắc chắn bên trong có người nào đó quan trọng với Bạch Tiêu.
Một nhân viên phòng cháy quản hậu cần kéo Bạch Tiêu lại, nổi giận gầm lên một tiếng: "Đừng có làm xằng làm bậy! Giờ anh đi vào chỉ có thể làm phiền thôi, căn bản không cứu được người!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
