Bạch Tiêu nghe Tô Song Song nói như vậy, tâm trạng leo từ đáy cốc lên đến giữa sườn núi, bây giờ anh ta dựa vào xe, nhìn chằm chằm ven đường, chỉ sợ bỏ lỡ, để Đông Phương Nhã lên lầu mất.
Đến tối hơn tám giờ, Bạch Tiêu đã hút một hộp thuốc rồi, cuối cùng nhìn thấy một mảnh ánh sáng, Bạch Tiêu nhìn xe và biển số quen thuộc, nháy mắt cảm thấy được đây là một ánh sáng vàng kim phổ độ chúng sinh.
Anh ta lập tức ném điếu thuốc trong tay đi, đưa tay vò vò tóc, đi qua nghênh đón, lúc Bạch Tiêu xuất hiện, Đông Phương Nhã vừa xuống xe, cô mới xuống xe đã thấy Bạch Tiêu toét miệng cười còn khó coi hơn khóc, sợ tới mức suýt nữa thì la lên.
"Anh làm gì vậy?" Đông Phương Nhã lấy lại tinh thần, tỏ vẻ lạnh nhạt xoay người lại đỗ xe cẩn thận, rồi nhìn Bạch Tiêu trước mặt.
Đợi đến cửa, Đông Phương Nhã thấy Bạch Tiêu vẫn còn đi theo mình, thấy hơi tức giận, cô quay đầu lại, hung tợn nhìn chằm chằm vào Bạch Tiêu, hỏi: "Tới cùng muốn anh làm gì? Bạch Tiêu, chẳng lẽ anh muốn ép tôi ra nước ngoài lần nữa anh mới hài lòng, nếu vậy thì ngày mai tôi đi ngay!"
"Đừng mà! Đông Phương, anh chỉ muốn nhìn em thôi, em cứ vào đi, anh sẽ ở chỗ này nhìn em." Bạch Tiêu nói xong rồi xoay người lại ngồi xổm xuống, tựa vào tường, không nhúc nhích nữa.
Đông Phương Nhã đoán thế nào cũng không đoán nổi lúc Bạch Tiêu chơi xấu lại khiến người ta không nói nổi như vậy, cô cúi đầu nhìn Bạch Tiêu ngồi xổm trên mặt đất nhìn rất vô lại nhưng vẫn không nói gì.
Cô đóng cửa lại, trong chớp mắt cửa đóng lại, Đông Phương Nhã thấy hơi mờ mịt, cô ngồi trên sofa, tháo kính mắt xuống, ngơ ngác nhìn về phía trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
