Tô Song Song mới vừa chuyển sang nhà mới, thứ cần mua không ít. Đợi đi đến khu mua hàng, đang muốn nhấc hai cái túi gì đó rất lớn lên thì Âu Dương Văn Nhân lại cầm lên trước.
"Cô đang có thai vẫn nên phải cẩn thận. Sau này việc nặng cứ giao cho tôi."
Âu Dương Văn Nhân nói xong liền hướng Tô Song Song cười cười, khiến cho Tô Song Song hết sức ngượng ngùng. Cô đưa tay muốn cầm túi về thì Âu Dương Văn Nhân lại đem tay giơ lên quá cao, có chút tức giận trách:
"Chớ lộn xộn, đứa nhỏ quan trọng hơn."
Dì thu ngân ở bên cạnh cười híp mắt nhìn hai người bọn họ, ánh mắt cũng híp lại luôn:
Tô Song Song nói xong liền quay đầu nhìn một cái. Tiểu khu này vốn là không có bao nhiêu người, để cho dì thu ngân hiểu lầm thì phỏng chừng toàn bộ người trong tiểu khu đều biết.
"Không có chuyện gì. Dù sao tôi cũng không có bạn gái, một nữ nhân mang thai như cô cũng không tiện, bớt cho bọn họ lại nói này nói nọ. Hiểu lầm thì hiểu lầm đi."
Gương mặt Âu Dương Văn Nhân ngược lại lại không thèm để ý, xách đồ quay đầu nhìn Tô Song Song một cái, tỏ ý bảo cô đuổi theo.
"Buổi tối tôi làm mì Ý, như thế nào?"
Sau khi Tô Song Song đuổi theo, Âu Dương Văn Nhân liền quay đầu lại hỏi cô một câu. Tô Song Song căn bản là không khẩu vị gì, nếu như không phải là vì bảo bảo trong bụng thì đoán chừng cô cũng sẽ không ăn luôn.
Cho nên Âu Dương Văn Nhân nói cái gì, cô cũng không để ý, gật đầu một cái, cảm kích hướng Âu Dương Văn Nhân cười một tiếng.
Nếu như ở cái thành phố này mà cô không gặp được Âu Dương Văn Nhân thì thật không biết phải làm sao nữa. Cô suy nghĩ một chút rồi đột nhiên dừng lại, Âu Dương Văn Nhân mơ hồ cũng dừng lại theo, nhìn Tô Song Song, trong mắt lộ ra tia nghi vấn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
