Tần Mặc vốn dĩ là không thể ngồi yên được, để cho Đông Phương Nhã giúp hắn sửa lại bó thạch cao ở chân một chút, liền ngồi xe lăn đi tìm Bạch Tiêu.
Bạch Tiêu thật ra thì đã sớm đoán được là Tần Dật Hiên sẽ không dễ dàng để cho hắn lấy lại được tro cốt, nhưng mà trăm ngàn lần lại không hề ngờ rằng hắn sẽ cố chấp như vậy. Khi hắn mang theo một xe hộ vệ đi tới nhà của Tần Dật Hiên thì nhìn thấy bên ngoài có khoản hơn vài trăm hộ vệ thì thấy có chút sửng sốt.
Bạch Tiêu vừa mới muốn lấy điện thoại di động ra để gọi Lục Minh Viễn bảo dẫn người đến, thì đã nhìn thấy Tần Mặc lái xe tới. Hắn xoa xoa cái đầu đau nhức của mình, trong đầu nghĩ Đông Phương Nhã thế nào mà lại không giữ Tần Mặc lại chứ.
Tần Mặc đi xuống, được Đông Phương Nhã trợ giúp, nhìn thoáng qua bên ngoài nhà của Tần Dật Hiên có nhiều người như vậy, thì càng thêm khẳng định là bên trong nhất định có tro cốt của Tô Song Song.
"Để cho A Viễn tìm luật sư đến, Song Song là vợ của tôi, sao có thể ở nhà của hắn được chứ."
Tần Mặc bây giờ chỉ muốn nhanh một chút lấy được tro cốt của Tô Song Song, sau đó cầm đi làm giám định. Hắn không có tâm trạng hao phí sức lực với Tần Dật Hiên ở chỗ này.
Tần Dật Hiên đứng ở lầu hai nhìn Tần Mặc ngồi trên xe lăn sắc mặt tái nhợt, bộ dạng hết sức tiều tụy, thì liền không nhịn được cười lạnh, hắn nhìn tro cốt đặt ở bệ cửa sổ, đang suy nghĩ xem không biết nên giày vò Tần Mặc như thế nào.
Đột nhiên ánh mắt hắn sáng lên, đem hộp tro cốt cầm lên. Lúc này quản gia liền đi tới, đưa điện thoại cho Tần Dật Hiên, nhỏ giọng nói:
"Tần Mặc."
Tần Dật Hiên nghe điện thoại, lạnh lùng nói:
Tần Mặc càng ngày càng phiền não, hiện tại hắn như cũ ôm theo một chút hy vọng. Giống như Bạch Tiêu nói vậy, Tô Song Song có thể chưa chết.
Cho nên hắn muốn lập tức lấy được tro cốt rồi đi làm giám định. Cho dù chỉ còn lại bụi, hắn cũng phải lấy được kết quả.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
