Trong quán cà phê, Âu Dương Minh cũng đứng lên theo, chỉ tiếc anh còn chưa hỏi Tô Song Song có chuyện gì thì cô đã chạy ra bên ngoài.
Cửa thủy tinh va đập phát ra tiếng kêu thanh thúy, thông báo rằng người kia đã đi xa.
Anh xoay người nhìn theo dáng chạy vội vàng của Tô Song Song, đến khi bóng dáng ấy khuất tầm mắt mới quay lại, ánh mắt dừng lại ở bản vẽ cô để quên trên bàn.
Rõ ràng khoảng cách bình thường rất ngắn, nhưng vào giờ khắc này, Tô Song Song lại cảm thấy đường về nhà vô cùng dài và xa lạ.
Đến lúc chạy về khu nhà, lại thấy một đống người đang vây quanh dưới nhà, nhất thời liền dừng bước, hô hấp trong nháy mắt như tạm dừng, ngay sau đó lại trở nên dồn dập.
Mỗi một lần nhịp đập của tim vang lên, kiểu như toàn bộ mạch máu trong cơ thể đều theo đó mà nhảy lên kịch liệt.
Tô Song Song nhất thời cảm thấy cổ họng khô khốc, đành há miệng thở dốc, cũng muốn dò hỏi xem có chuyện gì xảy ra nhưng lại phát hiện bản thân mình một chữ cũng không thốt lên được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
