Hai người hơi thở dây dưa cùng một chỗ, Tô Song Song không khống chế được mặt đỏ lên, không suy nghĩ liền nói: “Để tôi dắt nó đi dạo.”
“Ông nội thứ Bảy đi nước ngoài, mong cô mấy ngày này có thể tới thăm.” Tần Mặc nói xong quay người muốn rời đi, Tô Song Song bỗng nhiên nắm chặt tay anh, nghiêm túc nói: “Thứ Sáu tôi không thể đi được!”
Anh quay đầu liếc nhìn cô một cái, sau đó tầm mắt chuyển xuống cánh tay của cô đang lôi kéo mình, Tô Song Song vội vàng buông tay ra, nhưng trên mặt nét nghiêm túc không hề dao động.
“Tôi biết rồi.” Câu nói của Tần Mặc mơ hồ như ở trong sương mù, nói xong anh quay đầu đi về hướng nhà mình.
Tô Song Song đối với tính cách khó gần, thất thường như thời tiết của anh, chỉ có thể dừng lại ở mức không biết phải nói gì.
Cô bĩu môi, bề ngoài lộ ra vẻ bất mãn. Nhân lúc thang máy đi xuống liền kéo Như Hoa đi, nhưng phải mất một sức lực rất lớn, Như Hoa bình thường rất khôn ngoan nghe lời, bây giờ gặp thang máy đi xuống lại kì lạ như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
