Tô Song Song lập tức dừng bước lại, khéo léo thu tay lại, hướng về phía Tần Dật Hiên cười một tiếng xin lỗi. Tần Dật Hiên liếc mắt nhìn Tần Mặc một cái, quay đầu lại thừa dịp thời điểm Tần Mặc lôi cổ áo Tô Song Song, liển đưa tay vuốt vuốt đầu Tô Song Song, sau đó thừa dịp trước khi Tần Mặc còn chưa kịp nổi cáu, anh liền mở cửa đi ra ngoài.
Tần Dật Hiên vừa đi, Tô Song Song nhất thời cảm thấy sau lưng mình có một áp lực rất lớn. Thấy Tần Mặc vẫn không chịu thu hồi bàn tay đang nắm lấy cổ áo của cô lại, cô liền chậm rãi quay đầu lại.
Tô Song Song buồn bã nhìn Tần Mặc, chột dạ nói:
"Cầu xin bệ hạ tha mạng! Nô tì biết sai rồi!"
Tô Song Song nói xong còn cúi người hành lễ một cái, giống hệt như ở trong cung đình.
"..."
Tần Mặc nhất thời cảm thấy trước mặt là một mảng mây mù rất lớn. Bàn tay của anh đang lôi kéo phía sau cổ áo Tô Song Song dần dần dời đi, cuối cùng đặt ở trên đầu Tô Song Song, vừa vò loạn một hồi.
Đợi đến Tần Mặc cảm thấy mùi vị của Tần Dật Hiên để lại trên đầu Tô Song Song nữa thì trong lòng mới cảm thấy được thư thái. Anh thu tay lại, xoay người ngồi ở trên ghế sa lon, tiếp tục đọc sách của mình.
Tô Song Song vừa nghe thấy trong nồi có đồ ăn ngon, trong nháy mắt liền vểnh tai lên, cũng quên luôn mình vẫn đang còn oán giận Tần Mặc, vội vàng tiến vào trong phòng bếp, nhìn một chút trong nồi canh gà đang hầm cách thủy.
"A Mặc, đây là lần đầu tiên anh hầm súp gà sao?"
Tô Song Song nhìn màu sắc nồi canh gà, thật sự là đã rất muốn ăn rồi, nhưng rồi cô nôn nóng, Tần Mặc chưa từng làm món ăn này bao giờ mà!
"Mới vừa rồi anh làm dựa theo thực đơn, anh đã nếm thử một miếng, mùi vị cũng có thể chấp nhận được!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
