Nếu bây giờ để cho Tô Song Song nói một câu mà cô muốn nói nhất, cô nhất định sẽ ngửa mặt lên trời gào to một tiếng: Ông trời a! Tôi đã sai lầm rồi, tôi tuyệt đối đã để cho tiền đập vào đầu mất rồi nên mới có thể gom góp để cho năm người này cùng ăn cơm ở một nơi.
Nhà trọ tương đối nhỏ, cho nên ở trong phòng khách chỉ kê một cái bàn tròn, không khí rất quỷ dị, chỗ ngồi cũng rất quỷ dị.
Chỗ ngồi của Tần Mặc không thể nghi ngờ là phải ngồi ở bên cạnh Tô Song Song, nhưng mà một vị trí khác vốn là định để cho Tô Mộ ngồi, nhưng mà không biết đã có chuyện gì xảy ra, Tần Dật Hiên lại có thể chen vào ngồi ở bên tay trái Tô Song Song, vốn là chỗ của Tô Mộ.
Việc này làm cho bầu không khí nguyên bản đã rất quỷ dị trong nháy mắt liền nhuốm lên một chút sát ý. Tô Mộ cùng Đông Phương Nhã ngồi ở phía đối diện, trong đầu vẫn buồn bực không lên tiếng.
Đông Phương Nhã thì không có tâm tình gì để nói chuyện. Nếu như cô sớm biết có Tần Dật Hiên ở chỗ này thì cô cũng sẽ không đến. Còn Tô Mộ thì lại không muốn bản thân mình không cẩn thận sẽ thành bia đỡ đạn nên yên lặng ngồi, có vẻ vô cùng khéo léo.
Khi Tô Song Song dừng lại động tác, cô nhìn quanh bốn phía thì nhất thời phát hiện ra không khí giống như càng thêm có cái gì đó không đúng rồi.
Trước tiên cô nhìn về phía Tô Mộ, chỉ thấy Tô Mộ trợn mắt há mồm, đưa tay chỉ vào cái nồi.
Tô Song Song chớp chớp mắt mấy cái, hỏi thăm Tô Mộ rốt cuộc thế nào, Tô Mộ ai da một tiếng, sau đó lại duỗi ngón tay ra chỉ chỉ vào cái nồi, thấy Tô Song Song vẫn không hiểu, rốt cục không nhịn được nữa, cô liền mở miệng nói:
"Chị nói này, Song Song à! Em đang làm lẩu cay đấy à? Hay là em làm món hầm thập cẩm cách thủy vậy?"
"Nấu lẩu... A... A!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
