: Mẹ Bầu
"Cố Trọng, cậu nói cái gì đó!" Tần Dật Hiên trước nổi giận!
Tô Song Song lại kéo cánh tay của Tần Dật Hiên, để cho anh tỉnh táo lại. Cô nhìn vẻ mặt tràn đầy hận ý của Đồng Nhược, lại nhìn vẻ mặt đầy sự bất đắc dĩ của Cố Trọng một chút, đột nhiên cảm thấy rất thất vọng đau khổ.
Mặc dù cô mới làm việc ở trong phòng làm việc này không được mấy ngày, tuy nhiên cô thật sự coi bọn họ là những người bạn. Nhưng mà cô không ngờ rằng, cho tới nay đều là cô đã tự mình đa tình.
Tô Song Song cắn môi, từng chữ từng câu nói ra vẻ tràn đầy quả quyết: "Hiện tại em chỉ có thể nói không phải là em, nhưng mà nhất định em sẽ tìm được chứng cớ chứng minh!"
Anh ngẩng đầu lên nhìn Tần Dật Hiên, trong mắt tràn đầy sự đau thương khó chịu: "Dật Hiên, tại sao anh không thể lý trí một chút? Chẳng lẽ ngoại trừ cô ấy ra anh không nhìn thấy những người khác nữa hay sao?"
"Cho dù tôi có không nhìn thấy toàn bộ loài người trên thế giới, thì cũng không muốn nhìn thấy cậu! Cố Trọng, tôi thích phụ nữ!" Tần Dật Hiên nói xong quay đầu đi, cũng không nhìn lại Cố Trọng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

