: Mẹ Bầu
Tô Song Song cảm giác, cảm thấy ở đó có cái gì không đúng, nhưng cô chưa thể biết được nó không đúng ở chỗ nào. Cô cau mày vừa liếc nhìn băng video đã bị tạm ngừng. Tần Dật Hiên đang định đi, phát hiện Tô Song Song còn đang ngẩn người, nhỏ giọng hỏi một câu: "Sao vậy?"
Tô Song Song giật mình một cái, sau khi hồithầnlại liền lắc đầu. Cô ngẩng đầu lên nhìn Tần Dật Hiên cười cười, ý bảo anh không cần lo lắng.
Nhưng Cố Trọng chỉ lắc đầu một cái, tự mình nhận điện thoại: "Thật xin lỗi, lần này bản thảo xảy ra chút nhi vấn đề, không biết có thể kéo dài trễ thêm một ngày nữa được không?"
Cố Trọng vừa dứt lời, đối phương liền rống lên, giọng nói cực kỳ lớn, mặc dù đại khái không nghe được rõ nội dung, nhưng mà cũng có thể đoán được là đang mắng Cố Trọng.
Trong lòng Tô Song Song áy náy, khó chịu, nắm chặt lấy ống tay áo của Tần Dật Hiên, diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn vẫn mím môi lại. Đợi đến lúc điện thoại cúp rồi, cô cũng không biết mình nên nói điều gì cho phải.
"Anh Cố Trọng, thật xin lỗi..." Tô Song Song nói xong, buồn bực đi tới trước bàn làm việc, cầm lên giấy bút, dựa vào trí nhớ trong đầu bắt đầu vẽ lại bản thảo lúc trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

