Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam Phụ Khoa Cử Chi Lộ Chương 13 Đưa Đệ Muội Đến Huyện Nha Bái Phỏng

Cài Đặt

Chương 13 Đưa Đệ Muội Đến Huyện Nha Bái Phỏng

Việc này không phải vấn đề lớn, ngay cả hệ thống cũng không phản đối.

Viên Tân và Vương Duy Cốc thay phiên nhau vuốt ve con ngựa.

Viên Tân nói: “Văn ca, con ngựa này lớn lên trông thật mạnh khỏe. Ngựa tốt như vậy chắc cũng tốn không ít tiền nhỉ?”

“ Chút tiền đó có là gì, ngươi xem Văn ca có khi nào thiếu tiền? Bất qua con ngựa này nhìn thật sự tốt. Văn ca, huynh xem, con ngựa này… liệu có thể cho chúng ta mượn để cưỡi không?”

“Được thôi, hiện tại có thể cho các ngươi thử cưỡi!” Cao Tu Văn hào phóng vô cùng, dù sao hắn cũng đã khoe khoang đủ rồi, liền từ xoay người xuống ngựa, chuẩn bị làm hai cái tiểu đệ hiểu cảm giác uy phong ở trên lưng ngựa.

Viên Tân tán dương: “Văn ca, cái tư thế cưỡi ngựa của huynh thật đúng là nước chảy mây trôi, chắc là đã luyện qua đi.”

Cao Tu Văn liền thích nghe lời này: “Này đều bị ngươi đã nhìn ra, hảo nhãn lực. Cha ta trong khoảng thời gian này buộc ta luyện tập thuật cưỡi ngựa. Dù sao nhà của chúng ta cũng không thiếu tiền, vì chuyện này còn cố ý thỉnh sư phó cho ta, luyện một thời gian thuật cưỡi ngựa tự nhiên cũng là ngày càng tinh tiến. Cha ta nói, học xong thuật cưỡi ngựa sau này sẽ có đại tác dụng, ta tuy không biết tác dụng ở đâu, chính là nghe lời cha thì hẳn không sai.”

Mấy học sinh đứng sau cũng háo hức hỏi: “Cao sư đệ, chúng ta có thể cưỡi thử con ngựa của ngươi không?”

Cao Tu Văn hào phóng nói: “Tất nhiên là được rồi, con ngựa này tính tình tốt, không dễ nổi giận đâu.”

Hắn lần trước bị ném mặt mũi, cho nên lần này tự nhiên muốn gỡ lại thể diện. Ở trong học đường này, hắn Cao Tu Văn mới là người được mọi người chú ý, còn Cố Chuẩn cái tên quỷ nghèo, chỉ có ở đứng bên cạnh nhìn hâm mộ hắn thôi.

Nghèo thì vẫn là nghèo, Cao Tu Văn liếc qua đám đông, ánh mắt đầy khinh miệt dừng lại trên người Cố Chuẩn.

Cố Chuẩn chẳng buồn để tâm đến màn khoe khoang của Cao Tu Văn, trong đầu hắn chỉ đang nghĩ mãi về câu nói khi nãy, “đại tác dụng” rốt cuộc là tác dụng gì? ừa mới thất thần trong chốc lát, Cố Chuẩn liền bị một tiếng gầm lên đánh gãy suy nghĩ:

“Còn tụm năm tụm ba ở đây làm gì? Không vào lớp à?!”

Vương Duy Cốc vừa định trèo lên ngựa, nghe thấy tiếng quát thì giật mình đến run rẩy cả chân, mới leo được nửa chừng đã rớt thẳng xuống đất. May mà Viên Tân nhanh tay đỡ kịp, giúp hắn đứng vững rồi còn hậm hực phủi tay, né sang một bên.

“Chỉ là leo lên ngựa thôi mà, có cần ngã thảm vậy không?”

“Ngươi nói nghe nhẹ nhàng thật đấy, người bị tiên sinh quát là ta chứ có phải ngươi đâu!” Vương Duy Cốc vừa càu nhàu vừa ngẩng lên, đúng lúc thấy Trương tiên sinh đã bước nhanh tới ngay trước mặt bọn họ.

Cao Tu Văn sợ đến nỗi lùi lại mấy bước, cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng thầy.

Chỉ là không khéo, trong viện xảy ra chuyện Trương tiên sinh có thể nghĩ đến kẻ gây họa cũng chỉ có một cái: “Đồ hỗn chướng! Mới an phận được mấy hôm đã muốn gây chuyện nữa rồi phải không? Con ngựa kia là do ngươi dẫn đến đúng không?!”

Cao Tu Văn sợ đến run cả người, vội vàng biện bạch:

“Thưa tiên sinh, đúng là con ngựa đó do con mang tới, nhưng con hoàn toàn không có ý gây chuyện đâu ạ! Con chỉ cảm thấy ngồi xe bò buổi sáng đến trường hơi chậm, nên mới cưỡi ngựa cho tiện. Vừa rồi cũng là các huynh đệ muốn thử cưỡi, nên con mới nhường chỗ thôi, thật sự là con không có cố ý làm loạn đâu ạ!”

Trương tiên sinh thì đời nào tin! Mặt sa sầm lại, nghiêm khắc quát:

“Có gây chuyện hay không, ta có mắt tựu nhiên nhìn thấy rõ ràng! Còn nữa, trong sân trường không phải chỗ để buộc ngựa! Muốn buộc thì buộc ở bên ngoài, đừng có bày cái trò mất mặt ở đây!”

“Nhưng… nhưng bên ngoài cũng đâu có chỗ nào để buộc ngựa đâu ạ…” Cao Tu Văn rụt rè nhỏ giọng nói.

“Không có chỗ buộc thì dắt cả ngươi lẫn ngựa về nhà luôn cho ta!”

“…Vậy… vậy con đem ngựa ra ngoài buộc.”

Cao Tu Văn cười khổ, luyến tiếc mà tháo dây cương ra, không tình nguyện dắt con ngựa yêu quý rời khỏi sân.

Lúc đi ngang qua Cố Chuẩn, hắn còn hung hăng trừng mắt liếc một cái. Mỗi lần đều là như thế này, hễ có chuyện gì xấu xảy ra là y như rằng hắn lại mất mặt trước mặt cái tên nghèo khổ chán ghét này! Càng nghĩ càng giận, đúng là tức nổ phổi!

Trương tiên sinh lắc đầu thở dài:

“Tính tình kiêu căng tùy tiện như thế, sao có thể làm việc lớn được?”

Chỉ một con ngựa mà cũng khoa trương như vậy, tính tình thế kia thì sao kham nổi việc lớn?

Thanh âm không lớn không nhỏ, vừa vặn cũng đủ Cao Tu Văn nghe được. Hắn chỉ cảm thấy một đòn ngay tim, không còn chút khí thế, cắm đầu chạy khỏi cửa.

Không trọng dụng thì không trọn dụng, dù sao cho hắn không được trọng dụng thì Cố Chuẩn cũng đừng nghĩ có đại tiền đồ gì!

Viên Tân và Vương Duy Cốc thấy không ổn, vội vã đuổi theo, giúp buộc ngựa.

Trương tiên sinh nhìn bóng lưng ba người rời đi mà càng thấy bực mình. Hai tên học trò này vốn rất chăm chỉ, từ khi Cao Tu Văn xuất hiện thì như si ngốc, học chẳng lo học, chỉ lo nịnh bợ theo đuôi.

Loại tai họa như thế này, ông sao có thể nhìn thuận mắt cho được?!

Bất quá cũng còn may, nơi này cũng còn một học sinh dốc lòng cầu học, Trương tiên sinh, thay đổi một trương ôn hòa mặt, cùng Cố Chuẩn nói:

“Ngươi qua đây một chút, lấy công khóa thu lần trước.”

Cố Chuẩn nghe lời, đi theo.

Trương tiên sinh vừa đi vừa hỏi han về tình hình công khóa của hắn, hỏi qua hai vấn đề, phát hiện Cố Chuẩn trả lời rất trôi chảy, trong lòng rất hài lòng. Đây mới là bộ dáng học sinh tốt nên có, trong khi Cao Tu Văn kia chẳng khác gì một mẩu rác. Nếu mặc kệ không nói, cả tư thục này đều phải chịu ảnh hưởng không tốt từ hắn.

Cố Chuẩn mang công khóa trở lại lớp học, dựa theo chỉ dẫn của tiên sinh, dán một phần công khóa vào tấm bảng phía sau lớp. Làm xong, hắn trở lại chỗ ngồi tiếp tục sao chép Để báo.

Đặng Quý Văn đến, cau mày nhìn chằm chằm hồi lâu, hỏi:

“Ngươi nói việc sao chép mấy quyển này có ích lợi gì chứ?”

Cố Chuẩn vừa sao vừa đáp:

“Trong thời gian ngắn thì khó thấy hiệu quả ngay, nhưng nếu tích lũy lâu dài thì đối với việc triều chính cũng sẽ có hiểu biết nhất định.”

Đặng Quý Văn rất phục, bởi hắn vốn không kiên nhẫn như vậy.

Đặng Quý Văn lại hỏi: “Hôm nay ngươi đi huyện nha, có được Lý đại nhân chỉ điểm gì không?”

“Hiện tại chưa có.”

Đặng Quý Văn kích động. Lời đó có nghĩa là tạm thời không có, về sau khẳng định sẽ có a, Đặng Quý Văn hào hứng vỗ vai Cố Chuẩn một cái, nói đùa:

“Cẩu phú quý, chớ tương quên!”

Cố Chuẩn vô tình mà xoá sạch móng vuốt của hắn.

Suốt hai ngày không có việc gì ở huyện nha, Cố Chuẩn cũng không nóng lòng, mỗi ngày trừ bỏ chép sách sao Để báo, chính là lật xem những quyển sách mà Lý đại nhân đưa cho hắn.

Lần này Cố Chuẩn mang về khoảng mười quyển sách, mỗi quyển đều đầy ắp lời phê bình. Đọc đến đây, Cố Chuẩn cảm thấy có rất nhiều điều cần hiểu thấu. Khi đọc sách, hắn cũng ghi nhớ kỹ những gì mình hiểu được để chuẩn bị cho lần kiểm tra tiếp theo.

Một thời gian sau, khi Cố Chuẩn đến huyện nha, hắn lại bị gọi vào bên trong. Lần này không phải là vào quan xá phía sau, mà là đến huyện nha đại đường.

Trần Phong nhìn thấy Cố Chuẩn thì thở phào nhẹ nhõm nói:

“Hay quá, cuối cùng cũng đợi được ngươi đến”

Cố Chuẩn đi theo Trần Phong, trong đầu cũng cố gắng suy nghĩ xem có chuyện gì. Vừa thấy Cố Chuẩn, Lý Huống đã cho người chuẩn bị giấy bút rồi giải thích:

“Hôm nay trong huyện thành xảy ra vụ trộm cắp, người bị mất đồ đã đến trình báo. Huyện nha không ai có thể vẽ được chân dung tên trộm, nên mới mời ngươi vào giúp.”

“Đúng vậy, chỉ có ngươi vẽ mới có thể nhanh chóng bắt được tên cướp.” Trần Phong nói thêm.

Khi làm công vụ, Cố Chuẩn rất cẩn thận. Người bị mất đồ miêu tả tỉ mỉ ngoại hình, thần thái của kẻ trộm, Cố Chuẩn nhanh tay cầm bút phác họa trên giấy.

Người khác đứng xung quanh không dám nói chuyện, sợ làm phiền.

Chỉ trong thời gian một nén hương, bức phác họa đã hoàn thành.

Cố Chuẩn đưa cho người chứng kiến xem:

“Ngươi xem có giống kẻ trộm hôm nay không?”

“Giống!” Người bị mất đồ lập tức khẳng định, “Thật sự giống đến từng chi tiết, người đó chính là kẻ có dáng vẻ như thế này!”

Cố Chuẩn không ngạc nhiên, dù bức tranh không hoàn toàn giống tuyệt đối, nhưng cũng đến khoảng năm sáu phần giống, đủ để theo đó truy tìm.

Lý Huống nghe xong liền bảo Trần Phong mang bức tranh đi điều tra.

Vì giúp được việc lớn như vậy, Lý Huống không để Cố Chuẩn đi ngay mà mời ở lại dùng bữa: “Giờ cũng không sớm nữa, A Chuẩn cứ ở lại ăn cơm đi.”

Cố Chuẩn tinh ý nhận thấy Lý Huống gọi mình bằng tên, điều này là dấu hiệu tốt, nên không vội từ chối mà lịch sự đáp lại: “Cảm ơn đại nhân đã quan tâm, nhưng tôi còn phải về nhà lo cho đệ muội, không tiện ở lâu.”

Lý Huống suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy lần tới khi nghỉ tắm gội, ngươi mang đệ muội đến đây. Phu nhân nhà ta đã nghe nói về đôi đệ muội song sinh ngươi, rất muốn được gặp họ.”

Cố Chuẩn tất nhiên không từ chối, vì đây chính là điều hắn muốn.

Mà một bên, hệ thống âm thầm quan sát Cố Chuẩn, người này thật sự rất có tài, không ngờ vẻ ngoài rụt rè nhưng lại là chủ mưu, rất có thủ đoạn. Trách không được có thể trở thành vai ác nam phụ.

Cũng may hệ thống không có làm trò trước mặt Cố Chuẩn chửi thầm, bằng không không chừng phải bị dỗi.

Ngày nghỉ tắm gội tiếp theo chính là ba ngày sau, Cố Chuẩn đợi đến buổi tối ngày thứ hai mới nói cho bọn nhỏ Trường An và Trường Nhạc biết.

Bởi vì việc này, hai cái tiểu gia hỏa cả đêm thiếu chút nữa không ngủ ngon. Không phải khẩn trương, mà là hưng phấn nên ngủ không yên.

Bởi vì Cố Chuẩn ban ngày không thường ở nhà, nên hai đứa nhỏ được gửi nhờ nhà Ngô thẩm gia. Bọn trẻ từ khi sinh ra đến giờ chưa từng đi quá xa nhà, hơn nữa đám trẻ trong thôn không chơi với chúng, nên lần này được đi ra ngoài, vào thành gặp tri huyện đại nhân và phu nhân khiến chúng rất háo hức.

Sáng hôm sau, hai đứa nhỏ tự thức dậy sớm, ngoan ngoãn rửa mặt rồi ngồi trên ghế chờ Cố Chuẩn dẫn đi chơi. Cố Chuẩn nhìn thấy vậy mới hiểu “đi chơi” có sức hấp dẫn lớn đến vậy với bọn trẻ.

Cố Chuẩn giúp Cố Trường Nhạc chọn một bộ quần áo mới thật vừa ý, cô bé vui vẻ đứng bên lu nước, soi gương liên tục. Còn Cố Trường An thì không để ý nhiều như vậy, quần áo cũng giống bình thường.

Ngồi xe bò đi đến huyện nha, hai đứa nhỏ cứ ríu rít trò chuyện không ngừng. Cố Chuẩn thì gần như không nói gì suốt chuyến đi nhưng hai đứa nhỏ vẫn có thể tự nói chuyện với nhau rất vui vẻ, chúng dùng giọng điệu ngây ngô của trẻ con mà thảo luận đủ thứ chuyện suốt cả quãng đường.

Đến huyện nha, Cố Trường Nhạc bắt đầu hồi hộp, tay run run một chút. Cố Chuẩn liền cúi đầu, Cố Trường Nhạc mở to mắt to, có lẽ là bị huyện nha trước mặt sư tử bằng đá dọa tới rồi, nói chuyện cũng có chút thấp thỏm bất an: “Ca ca, tri huyện phu nhân có mắng chửi người không?”

Cố Chuẩn cũng không hiểu sao hôm nay muội muội lại nói nhiều đến thế. Nhưng dù lời lẽ có phần vớ vẩn, hắn cũng không thể giả vờ như không nghe, nên đáp lại:

“Không đâu.”

“Vậy... phu nhân tri huyện sẽ thích Trường Nhạc chứ?”

“Không biết.”

“……”

Cố Trường Nhạc bĩu môi, rõ ràng không hài lòng với câu trả lời này. Nhưng rồi cô bé lại nghĩ, mình ngoan như thế, chắc chắn phu nhân sẽ thích mình thôi. Không đúng, là nhất định sẽ thích mình mới phải!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc