Mọi người đều đoán chắc rằng lần gặp đầu tiên của hai người sẽ rất khó coi.
Dù sao thì theo tính cách hẹp hòi cay nghiệt, không chịu thiệt thòi của Doãn Huyền Lâm, không mỉa mai ngay tại chỗ, câu nào câu nấy đều có gai để dằn mặt người mới, thì đúng là mặt trời mọc đằng Tây.
Còn vị Tạ sư đệ kia vốn dĩ tính tình lạnh như băng ngàn năm, chắc chắn cũng chẳng thèm nể nang hay nói nửa lời mềm mỏng.
Đến lúc đó, khung cảnh hẳn là kiếm bạt nỗ trương...
Hô hô, không ít đệ tử thuộc thành phần "chỉ sợ thiên hạ không loạn" thậm chí đã lén lút mở kèo cá cược, xem hai người bọn họ nói đến câu thứ mấy thì sẽ lao vào động thủ.
Thế nhưng, khi ngày đó thực sự đến, hiện thực lại khiến tất cả mọi người rớt cả hàm, mắt chữ A mồm chữ O.
Doãn Huyền Lâm xuất hiện ngày hôm đó, hoàn toàn lột xác. Mái tóc đen thường ngày có phần lòa xòa phóng khoáng nay được chải chuốt, búi gọn gàng bằng ngọc quan, để lộ vầng trán cao sáng sủa và đôi lông mày kiếm sắc bén. Hắn khoác trên mình bộ cẩm bào màu trắng ngà thêu vân mây bạc chìm, càng tôn lên vóc dáng cao ráo, đĩnh đạc.
Một thân khí chất cao quý bức người, nhìn qua chẳng khác nào một vị công tử thế gia thanh tao, nho nhã. Đâu còn chút bóng dáng nào của tên tiểu khất cái lăn lộn bụi trần năm xưa?
Nhưng nếu chỉ là vẻ bề ngoài thay đổi thì cũng thôi đi.
Điều khiến người ta kinh hãi nhất chính là thái độ của hắn.
Hắn thu liễm toàn bộ nanh vuốt ngạo mạn, cất đi ánh mắt coi thường chúng sinh thường ngày. Ngược lại, hắn chủ động tiến lên, đối diện với đôi mắt đen lạnh lùng của Tạ Thầm mà nở một nụ cười rạng rỡ như nắng xuân, thái độ vô cùng hòa nhã và đúng mực.
Giọng điệu lại càng ân cần, thân mật đến mức nổi da gà:
“Vị này hẳn là tiểu sư đệ Tạ Thầm mới nhập môn? Quả nhiên văn chất bân bân, phong thái phi phàm, thoát tục.”
Chứng kiến một loạt hành động và lời nói ấy, đám đệ tử vây xem ai nấy đều chết lặng, khóe miệng giật giật liên hồi.
Thực sự không ngờ sau bao năm, cái bản lĩnh "co được duỗi được", gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ của Doãn Huyền Lâm vẫn thượng thừa như vậy.
Diễn! Quả là bậc thầy diễn xuất!
Lại còn cười một cách hiền lành vô hại, thánh thiện đến chói mắt nữa chứ!
Người không biết nội tình còn tưởng rằng, hắn mới chính là vị đại sư huynh dịu dàng, lương thiện và mẫu mực nhất cái tông môn này!
...
May mắn thay, phản ứng của Tạ Thầm ít nhiều cũng vớt vát lại cho mọi người chút an ủi cuối cùng.
Thiếu niên vẫn giữ nguyên gương mặt như được tạc từ băng tuyết ngàn năm, đôi mắt đen thẳm sâu hun hút không gợn chút cảm xúc. Đối với những lời chào hỏi nhiệt tình thái quá của Doãn Huyền Lâm, hắn cũng chỉ thờ ơ, im lặng lắng nghe như gió thoảng bên tai.
Thậm chí, khi Doãn Huyền Lâm định vươn tay vỗ vai hắn tỏ vẻ thân thiết, hắn còn khẽ lùi lại nửa bước một cách tinh tế nhưng đầy cự tuyệt.
May quá…!
Quần chúng thầm reo vui trong lòng.
Xem ra những lời cảnh báo trước đó đã phát huy tác dụng, tiểu sư đệ mắt sáng như đuốc, sớm đã nhìn thấu bản chất của tên họ Doãn kia, không dễ bị vẻ hào nhoáng bên ngoài mê hoặc!
Tuy nhiên, theo lẽ thường, với tính cách tự phụ và cái tôi cao ngất trời của Doãn Huyền Lâm, việc hạ mình lấy lòng mà lại bị đối xử lạnh nhạt trước đám đông như vậy, chắc chắn hắn sẽ cảm thấy mất hết mặt mũi, thẹn quá hóa giận.
Khả năng cao là từ đó sẽ ghi hận Tạ Thầm tận xương tủy, sau này gặp mặt thế nào cũng buông lời châm chọc, tìm đủ mọi cách gây khó dễ để trả thù.
Nhưng ai mà ngờ được, lần này Doãn Huyền Lâm chẳng những không nổi đóa, mà ngày hôm sau lại tiếp tục vác cái mặt cười toe toét đến tìm.
“Tiểu sư đệ, đây là linh quả mới kết ở núi sau, vị ngọt thanh tao lắm, đệ nếm thử xem?”
“Tiểu sư đệ, ta thấy viện của đệ có phần đơn điệu lạnh lẽo, nên đặc biệt bứng tới cho đệ chậu ‘Ánh Nhật Kim Liên’ đang độ nở rộ nhất trong hồ sen nhà ta.”
“Tiểu sư đệ, sao đệ cứ im lặng mãi thế, có phải trong người không khỏe không? Ta… à đệ có thích ăn heo rừng nướng không? Hôm qua ta vừa khéo săn được một con béo tốt…”
“Tiểu sư đệ, dạo này trời trở lạnh, chiếc áo lông cáo tuyết này đệ cứ khoác vào, đừng để hàn khí xâm nhập.”
“Tiểu sư đệ… ”
Doãn Huyền Lâm vậy mà lại ân cần chu đáo, hỏi han từng li từng tí, kiên trì mặt dày như vậy ư????
Quá mức không bình thường.
Người xưa có câu "Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo" (Không dưng mà tỏ ra ân cần, không phải gian trá thì cũng là trộm cướp).
Quần chúng ai nấy đều cảm thấy lông tóc dựng ngược, sống lưng lạnh toát.
Tên này rốt cuộc đang ủ mưu mô thâm độc gì? Hắn vậy mà lại có hai bộ mặt hoàn hảo đến thế, thực sự quá đáng sợ!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
