Chẳng mấy chốc, động phủ nơi Tạ Thầm tá túc đã trở thành điểm đến náo nhiệt nhất Đường Đệ tiên môn, cửa nẻo lúc nào cũng nườm nượp người ra kẻ vào như trẩy hội.
Linh quả tươi ngon, pháp bảo trân quý, các loại thiên tài địa bảo chất thành từng đống nhỏ lấp lánh linh quang, đều là tấm lòng của các đồng môn muốn lấy lòng vị thiên tài mới nổi này.
Ngặt một nỗi, vị tiểu sư đệ này thực sự quá mức trầm mặc kiệm lời, quanh thân lúc nào cũng toát ra khí tức u ám, lạnh lẽo đến mức người ta không dám lại gần. Mọi người dù rất muốn lân la làm thân, kéo gần khoảng cách, nhưng đứng trước mặt y lại thường lúng túng, tay chân thừa thãi chẳng biết để đâu.
Chủ đề trò chuyện lại càng nan giải. Hỏi han chuyện phiếm thì y không đáp, còn chuyện gia môn thế sự lại là cấm kỵ, ai dám động vào nỗi đau diệt môn của người ta? Thành thử ra, cảnh tượng thường thấy nhất là đôi bên nhìn nhau trân trân, không gian im phăng phắc, ngượng ngập và căng thẳng.
Đến nỗi, không biết ai là kẻ thông minh khởi xướng trước, khéo léo chuyển chủ đề sang "kẻ thù chung" của cả tông môn - Doãn Huyền Lâm. Ngay lập tức, bầu không khí gượng gạo tan biến, thay vào đó là sự đồng lòng chung mối thù địch.
Một người khác lập tức ghé sát tai, thì thầm với vẻ bí hiểm:
“Ta nghe chính miệng người gác cổng hôm kiểm tra linh căn kể lại, ngày đệ kích hoạt trắc linh bi hiện ra tuyệt phẩm Hỏa linh căn, tên họ Doãn kia ở trong động phủ đã tức giận đến điên cuồng. Hắn thẳng tay đập tan tành chiếc chén Lưu Ly Bích Hải quý giá mà trưởng lão ban thưởng, mảnh vỡ văng tung tóe khắp nơi.”
“Sau đó mấy ngày liền, trong biệt viện của hắn gà bay chó sủa, đám tôi tớ hầu hạ ai nấy đều nơm nớp lo sợ, im thin thít như ve sầu mùa đông, thở mạnh cũng không dám!”
“Hơn nữa đệ xem, thân là sư huynh cùng hệ linh căn, lẽ ra hắn phải đến chỉ điểm, quan tâm đệ mới phải đạo. Vậy mà đến nay bóng dáng hắn vẫn bặt vô âm tín, thái độ thù địch đã rõ rành rành!”
“Có thể tưởng tượng được hắn đang nghiến răng nghiến lợi, ghen tức đến mức nào. Nhưng tiểu sư đệ đệ cứ yên tâm, chúng ta đông người thế này, nhất định sẽ liên thủ bảo vệ đệ thật tốt, không để tên ma đầu kia bắt nạt đệ đâu…”
Mọi người mỗi người một câu, kẻ tung người hứng, thêm mắm dặm muối nhiệt tình, chẳng mấy chốc đã họa lên hình ảnh Doãn Huyền Lâm như một tên ác bá bất nhân, tàn độc thủ ác, không chuyện xấu nào không dám làm.
Sau một hồi “chỉ dạy tận tình” và xả hết nỗi bất bình trong lòng, các đồng môn mới hài lòng lũ lượt ra về. Trong lòng ai nấy đều âm thầm mong chờ, đếm ngược từng ngày đến đại hội tông môn vào tháng sau.
Đến lúc đó, oan gia ngõ hẹp, dù Doãn Huyền Lâm có muốn trốn tránh thế nào đi nữa, thì hai ngọn lửa một cũ một mới này cũng chắc chắn sẽ phải chạm mặt nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
