Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam Phụ Ác Độc Và Nam Chính Long Ngạo Thiên Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

Hắn sẽ không bao giờ giống như Tạ Thầm, một mình liều mạng cố tỏ ra anh hùng. Hắn biết rõ giới hạn thực lực của mình chỉ ở Xích Tinh, bí cảnh cấp cao hơn hắn sẽ không bao giờ bén mảng tới! Hắn không ngốc đến mức đi tự tìm đường chết.

“Dù sao thì, ta đã khuyên rồi.”

“Có người nhất quyết muốn tìm chết, nhất quyết muốn chết ở bên ngoài, ta có thể làm gì được?!”

“Đồ chó! Thảo nào cả ngày cứ trưng ra cái bộ mặt đưa đám, hóa ra là đã tính toán xong là mình sống không được bao lâu.”

“…”

“Thực ra các Chiếu Dạ Quân qua các thế hệ cũng không nhất thiết phải chết mà, người sống sót cũng nhiều đó thôi.”

“Huống chi ngươi cũng chưa chắc đã là Chiếu Dạ Quân đúng không? Hừ, tự đại.”

Đêm đó, Doãn Huyền Lâm trằn trọc không ngủ được, dứt khoát dậy đi tuần đêm.

Ma khí từ dưới núi lan tỏa lên, khiến cho không khí trong tông môn vô cùng ngột ngạt, khắp nơi lòng người hoang mang. Không ít đệ tử cũng không ngủ được, dứt khoát lén lút dậy tụ tập đánh bạc, cứ thế bị hắn một cước đạp cửa, bắt tại trận!

Các đệ tử đang say sưa sát phạt lập tức hồn bay phách tán, tưởng rằng lần này chắc chắn sẽ bị phạt nặng.

Ai ngờ, Doãn Huyền Lâm chỉ âm u quét mắt qua họ một cái, sau đó dạng chân ngồi thẳng xuống bàn của nhà cái, gõ tay lên bàn rồi hỏi ngay câu đầu tiên: “Hiện giờ tỉ lệ cược là bao nhiêu?”

Một đám người đang vô đạo đức cược xem Tạ Thầm rốt cuộc mấy ngày mới có thể ra khỏi Tử Tinh bí cảnh.

Ba ngày, năm ngày, mười ngày, một tháng đều có người đặt cược, Doãn Huyền Lâm im lặng không nói.

Sao lại không có lựa chọn “chết ở ngoài” chứ?!

Cho đến khi chân trời hửng sáng, hắn mới kết thúc việc tuần đêm, lờ đờ mệt mỏi đi về.

Ai ngờ trên đường lại nghe có tiếng “cục cục”, một con gà con màu vàng lại loạng choạng chạy theo sau chân hắn.

Doãn Huyền Lâm không khỏi cười khẩy: “Sao thế hả cưng? Chẳng lẽ chủ nhân của ngươi không kịp lo cho ngươi à?”

Hắn cúi xuống, nhéo nhẹ bộ lông mềm mại của nó: “Gầy đi rồi này. Chậc chậc, nếu y mà không trở về, sớm muộn gì ngươi cũng thành một nồi canh gà thôi.”

“Thêm nấm khô, kỷ tử, khiếm thực, gừng tươi… hầm cho thơm phức.”

Doãn Huyền Lâm nhìn quanh, thấy không ai chú ý, một tay ôm con gà đi mất.

“Chủ nhân của ngươi không ra gì rồi…”

“Nhưng thấy ngươi cũng đáng yêu, sau này cứ theo ta về ăn sung mặc sướng nhé!”

“…”

Doãn Huyền Lâm nuốt nước bọt, đột nhiên tỉnh táo lại — Mạng nhỏ của mình vẫn là quan trọng hơn chứ??

“Ta đúng là đầu bị cửa kẹp mới nghĩ đến việc đi tìm y… y sống hay chết thì có liên quan quái gì đến ta? Thể diện của tiên môn, hay một thiên tài có bị vẫn lạc… thì có liên quan gì đến ta chứ? Đi thôi, đi thôi!”

Ấy thế nhưng, bước chân của hắn lại như bị đổ chì, nặng trĩu không thể nào nhúc nhích.

“Thôi vậy… dù sao cũng chỉ ở dưới núi loanh quanh vài ngày, lúc trở về cũng có thể nói là ta đã cố hết sức rồi.”

Hắn tự nhủ: “Chỉ ở gần đây thôi, tuyệt đối không vào trong… Ừm? Nơi nguy hiểm như vậy sao lại có người? Hơn nữa, bóng lưng người đó sao lại giống Bạch Sương Trừng vậy?”

Hắn nheo mắt nhìn kỹ, rồi không khỏi buột miệng: “Thật sự là Bạch sư đệ! Ngươi yếu như vậy, còn không ngoan ngoãn ở trên núi, ai cho phép ngươi xuống đây nộp mạng?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc