Ba năm năm trước, xung quanh Đường Đệ tiên môn vẫn chủ yếu là các bí cảnh cấp thấp như Hôi Tinh, Bạch Tinh; sau đó không lâu, Lục Tinh, Hạnh Tinh bí cảnh đã trở nên không hiếm thấy; đến năm ngoái, ngay cả Xích Tinh bí cảnh cũng bắt đầu xuất hiện hàng tháng. Mà theo ghi chép trong cổ tịch, đây chính là điềm báo cho việc "Diệt Thế Ma Tinh" và "Cứu Thế Chiếu Dạ Quân" một lần nữa giao tranh, lại một trận chiến tiên ma nữa sắp sửa diễn ra. Đến lúc đó, ma tinh bí cảnh chắc chắn sẽ nở rộ khắp nơi, tu chân giới sẽ phải đối mặt với một kiếp nạn chưa từng có.
Hiện nay, gió mưa sắp đến, các tiên môn cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để ứng phó.
Đến lúc đó, tất cả các đệ tử tiên môn chắc chắn đều phải ra trận. Đệ tử cấp thấp cần phải dọn dẹp vô số bí cảnh Bạch Tinh, Hôi Tinh; lực lượng nòng cốt đối phó với Hoàng Tinh, Lục Tinh, Hạnh Tinh. Các trưởng lão của các môn phái thì phụ trách các bí cảnh cao nguy như Xích Tinh, Tử Tinh, đồng thời yêu thú, tà tu, thi quỷ cũng chắc chắn sẽ nhân lúc hỗn loạn mà hoành hành. Ngay cả các tán tu phương sĩ hay thậm chí là dân thường, phần lớn cũng sẽ phải cầm vũ khí để đối phó với các biến cố.
Tình hình càng trở nên căng thẳng hơn mấy ngày trước, khi ở nơi giao giới giữa Đường Đệ tiên môn và Kim Thiền Tông, người ta kinh hãi phát hiện mười mấy Tử Tinh bí cảnh đã đột ngột trồi lên. Ngay khi nghe tin, các trưởng lão trong môn không một chút do dự, toàn bộ đều đã cấp tốc lên đường đến chi viện.
Trớ trêu thay, ngay sau khi các trưởng lão vừa rời đi không lâu, dưới chân núi của tiên môn cũng lờ mờ hiện ra một lối vào của Tử Tinh bí cảnh.
Lối vào này không hề tầm thường, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, ma khí đã trở nên hung tợn, lan rộng với tốc độ cực nhanh.
Tạ Thầm trầm tư nửa ngày, cuối cùng ánh mắt trầm xuống, đứng dậy: “Ta đi.”
Tạ sư đệ lâm nguy không sợ, liều mình gánh vác trọng trách như vậy, mọi người đều vô cùng kính phục.
Chỉ có Doãn Huyền Lâm là nghe như thể có chuyện điên rồ gì đó: “Đi cái gì mà đi?! Không được đi! Ngươi đi làm gì, đi nộp mạng à?”
“Hiện tại trong tông môn, chỉ có ta có thể đi.” Giọng nói của Tạ Thầm bình tĩnh không chút gợn sóng.
“Ngươi có thể đi??? Ngươi đi được cái gì?! Ngươi cũng không nhìn xem từ chưởng môn đến các trưởng lão của các tông môn hiện giờ toàn bộ đều bị vây trong bí cảnh sống chết không rõ! Sự hung hiểm của Tử Tinh có thể tưởng tượng được khủng bố thế nào!”
“Ngươi chẳng qua cũng chỉ mới ở cấp Xích Tinh mà thôi, cách cảnh giới Tử Tinh còn không biết chênh lệch mấy chục mấy trăm năm tu vi. Ngươi nếu đi vào, chắc chắn là đi nộp mạng—”
Tạ Thầm lại vẫn cúi đầu sắp xếp hành trang, coi như không nghe thấy.
Y thu dọn một món, Doãn Huyền Lâm liền lôi ra một món: “Ta nói không được đi! Tạ Thầm, làm anh hùng cũng phải có giới hạn!”
“…”
Đêm dần buông, ánh nến lung linh chiếu lên gương mặt góc cạnh của Tạ Thầm, tạo ra những vệt sáng tối lập lòe.
Y ngước mắt lên, đôi đồng tử đen sâu thẳm phản chiếu ánh nến nhảy múa, nhưng lại sâu không thấy đáy.
“Sư huynh,” giọng y trầm thấp nhưng rõ ràng, “Ta vốn là cô nhi của Huyền Nguyệt Các, trên đời này không còn người thân để nương tựa. Những năm qua, toàn bộ đều nhờ có sư môn che chở, bồi dưỡng và dạy dỗ, ân sâu nghĩa nặng này, ta phải báo đáp.”
“Huống chi cách bí cảnh đó không xa còn có mấy thôn trang… người già yếu, phụ nữ trẻ em không nơi nào để trốn, ta sao có thể để mặc không quản.”
“Dù sao thì,” y khẽ cúi đầu, khóe môi cong lên một nụ cười cực nhạt, “kể từ ngày kiểm tra ra linh căn ngàn năm, ta đã sớm chuẩn bị… giác ngộ hy sinh vì chúng sinh rồi.” “…”
Lời nói của Doãn Huyền Lâm nghẹn lại trong cổ họng, đột nhiên không thể nói ra được gì nữa.
Người với người lại có thể khác nhau đến vậy.
Mặc dù kết cục đã định sẵn của các Chiếu Dạ Quân chính đạo qua các thế hệ, thường là cùng Ma quân đồng quy vu tận…
Nhưng năm xưa khi hắn bị lầm tưởng có thể là ứng cử viên cho vị trí Chiếu Dạ Quân, hắn cũng chỉ sung sướng nghĩ rằng nếu mình thật sự là thiên mệnh chi tử, thì sẽ phong quang, vinh hiển đến nhường nào.
Còn về chuyện chết trẻ, hắn căn bản lười nghĩ tới.
Bỗng nhiên, lòng bàn tay nóng lên.
Chiếc lệnh bài chưởng môn lạnh lẽo cứng rắn được nhét vào tay hắn.
Tạ Thầm nhìn hắn, đôi mắt đen vốn tĩnh lặng như giếng cổ lúc này lại vô cùng sâu thẳm, như thể đang muốn khắc sâu hình bóng của hắn vào tâm khảm.
“Ta không có ở đây, tiên môn nhờ cả vào sư huynh.”
“Nhất định phải tận tâm ở lại, bảo vệ an toàn cho mọi người, đợi chưởng môn và các trưởng lão trở về.”
…
Ngày hôm sau, Tạ Thầm một mình xuống núi.
Doãn Huyền Lâm thì bị buộc phải tiếp quản mọi công việc phức tạp của tông môn — phân công các đệ tử ở các cấp bậc đi dọn dẹp các bí cảnh tương ứng, điều phối vật tư, an ủi lòng người, xử lý khủng hoảng… Quyền chưởng môn đâu phải là chuyện dễ dàng?
Quả thực là bận đến tối tăm mặt mũi.
May mà mây đen bao phủ, ai nấy đều lo sợ cho tính mạng, nên đám tay chân của Tạ Thầm cũng không còn tâm trí đâu mà dựng nên mấy cái thuyết âm mưu, lải nhải những lời như “lệnh bài lai lịch không rõ ràng” nữa.
Dù sao thì, một khi Tạ Thầm không có ở đây, người có uy tín nhất trong tiên môn ngoài hắn ra còn ai nữa?
Khó khăn lắm mới bận đến nửa đêm, Doãn Huyền Lâm cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi.
“…”
Không biết Tạ Thầm sau khi vào bí cảnh thế nào rồi, chết chưa?!
Thật là mỉa mai, cả sư môn lúc nào cũng mắng hắn lỗ mãng hấp tấp, nhưng kẻ thực sự không màng đến đại cục rốt cuộc là ai?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
