Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam Phụ Ác Độc Và Nam Chính Long Ngạo Thiên Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Cuộc sống như một con sâu cái kiến nhanh chóng trôi qua hai năm.

Cho đến đại điển kiểm tra linh căn của tiên môn ba năm một lần. Tên đệ tử nhỏ bé không ai đoái hoài, tự sinh tự diệt này vừa chạm tay lên trắc linh bi, cột sáng màu đỏ rực ngút trời trong nháy mắt đã kinh động toàn bộ tu chân giới.

Cực phẩm hỏa linh căn trăm năm mới gặp.

Chuyện này không thể xem thường được.

Chuyện này thật sự không thể xem thường được!!!

Trong phút chốc, tất cả những ánh mắt kinh ngạc và ngưỡng mộ đều đổ dồn vào tên tiểu khất cái ngày nào.

Người xưa có câu, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, phong thủy luân chuyển.

Doãn Huyền Lâm trong một sớm đổi đời, cái đuôi lập tức vểnh lên tận trời.

Trước đây là một kẻ hèn mọn nghe lời đến nhường nào, thì bây giờ lại hắncòn biết cái gì gọi là hạ mình.

Hắn lập tức thay đổi thái độ, bắt đầu khoác lên mình lụa là gấm vóc, biệt viện cũng đã có để dọn vào ở.

Hắn bắt đầu chê bai thức ăn ở nhà ăn khó nuốt, yêu cầu được chuẩn bị riêng.

Trong biệt viện, những món đồ trạm trổ tinh xảo, bài trí tinh tế cũng được sắm sửa.

Tài nguyên do tông môn phân phát, hắn cũng không còn giả vờ biết điều nữa, không chỉ lần nào cũng đòi chọn đầu tiên mà còn thường xuyên chê cái này phẩm chất kém, cái kia linh khí yếu.

Khuôn mặt trước đây luôn tươi cười nịnh nọt, nay đã đổi thành vẻ kiêu căng ngạo mạn điển hình với ba phần bạc bẽo, bảy phần thờ ơ.

Cái miệng thì như thể đã được tôi độc.

“Ấy dà, Chu sư huynh, hôm nay lại ngự kiếm té sấp mặt à?”

“Ha ha, Bạch sư tỷ, kiếm pháp này của người... đúng là kẻ địch không bị thương chút nào, mà người cũng hắnthể làm kẻ địch bị thương!”

“Không thể nào, không thể nào, con mèo đen ba chân ta nhặt dưới núi cũng biết lộn ngược về sau rồi, sao con Truy Phong Khuyển của La sư huynh ba năm rồi vẫn chưa học được cách ngự phong vậy?”

“A? Gì cơ? Không lẽ có người ngốc đến mức học công pháp vượt cấp mà cũng không biết?”

“Mọi người đang nói gì vậy? Trúc Cơ trung kỳ sao có thể không hiểu công pháp Kim Đan sơ kỳ chứ, hắnphải chỉ cần liếc qua là hiểu ngay sao?”

“...”

Chỉ là một tên tiểu khất cái bị mọi người xem thường, nay tiểu nhân đắc chí, đã dám mỉa mai châm chọc các sư huynh sư tỷ tu luyện chậm chạp, vô dụng!

Bộ mặt trước cung kính sau ngạo mạn như thế, đương nhiên khiến mọi người bất mãn.

Nhưng biết làm sao được, Doãn Huyền Lâm bây giờ cũng là ngôi sao mới của tiên môn, tuy có không ít người kéo bè kết phái cô lập hắn, nhưng cũng có một đám khác muốn nịnh bợ bám víu vây quanh.

Rất nhanh, “tùy tùng” bên người Doãn Huyền Lâm cũng trở nên đông đảo, cũng được coi là kẻ có quyền có thế.

Không lâu sau, một tin đồn ai ai cũng biết.

Nghe nói hôm đó Doãn Huyền Lâm đang dùng linh tuyền súc miệng, mấy vị sư huynh mà hắn từng hầu hạ trước đây bất bình chỉ trích hắn Được chim bẻ ná, được cá quên nơm, qua cầu rút ván.

Mà Doãn Huyền Lâm nghe xong, chỉ phỉ nhổ 1 tiếng, nhướng mày cười lạnh: ‘Ta đã có thiên phú trăm năm khó gặp này, nếu không kiêu ngạo hống hách, khoái ý ân cừu, lẽ nào còn phải học theo mấy pho tượng Bồ Tát bằng đất trong miếu, đối với ai cũng mặt mày hiền từ hay sao?”

‘Vậy thì cái danh thiên tài này của tiểu gia còn có gì thú vị nữa?!’

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc