Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nam Phụ Ác Độc Và Nam Chính Long Ngạo Thiên Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Kể từ khi Tạ Thầm nhập tiên môn, tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của Doãn Huyền Lâm.

Hỏa linh căn trăm năm hiếm gặp ư?

Ha, bây giờ đã có kẻ ngàn năm mới xuất hiện rồi.

Trời sinh Du sao còn sinh Lượng, để xem sau này cái tên họ Doãn kia sẽ làm thế nào!

...

Sở dĩ mọi người hả hê như vậy, chủ yếu là vì quan hệ của Doãn Huyền Lâm này quả thực không tốt cho lắm.

Ai bảo hắn quá ngạo mạn cơ chứ.

Lúc nào cũng hư vinh rồi khoe khoang, hiếu thắng rồi còn hay tranh, mắt cao hơn trán, coi trời bằng vung.

Thật ra, tiên môn đối với chữ "Ngạo" cũng rất khoan dung. Dù sao thì những người có thể đến tu tiên, ai mà hắnphải là kẻ tài năng thiên bẩm hoặc có gia sản bạc vạn ở nhân gian?

Khắp tiên môn trên dưới, thiếu gia tiểu thư do các gia tộc quyền thế gửi tới có thể nói là vơ một nắm cũng được cả vốc, người sau lại càng kiêu ngạo hơn người trước.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, Doãn Huyền Lâm lại không thuộc nhóm người đó.

Trước khi vào Đường Đệ tiên môn, Doãn Huyền Lâm thậm chí còn không có tên.

Hắn hắnqua chỉ là một tên tiểu khất cái bẩn thỉu lang thang dưới chân núi Nhạn Hồi, cả ngày trộm cắp vơ vét, tranh giành thức ăn với chó hoang, bị người ta đánh cho bầm dập tím tái.

Một đứa trẻ hoang dã đáng lẽ phải tự sinh tự diệt, ấy thế mà trong lúc đang đào vỏ cây ven đường để lấp đầy cái bụng rỗng, hắn lại tình cờ gặp được Mộc Khanh trưởng lão của Đường Đệ tiên môn đang vân du, coi như gặp được vận may lớn.

Trưởng lão tinh thông tướng diện, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra dưới lớp quần áo rách rưới và bùn đất kia là linh quang cốt cách.

“Đúng là một mầm non tu tiên tốt...”

Tuy trưởng lão là một bậc cao nhân nhàn vân dã hạc, xách hắn vào tiên môn, tiện tay đặt cho một cái tên rồi lại đi vân du biệt tăm biệt tích, nhưng điều đó vẫn hoàn toàn thay đổi cả vận mệnh của đứa trẻ lưu lạc bẩn thỉu này.

Tiên môn nào phải chốn phàm trần.

Doãn Huyền Lâm vừa bước vào đã bị chấn động.

Chỉ thấy lầu son gác ngọc chọc thẳng tầng mây, tiên hạc réo trong veo quanh những ngọn núi, các sư huynh sư tỷ ngự kiếm đi lại, tà áo tung bay tựa như thiên nhân.

Một tên tiểu khất cái hèn mọn mới vào tiên môn, nào dám làm càn.

Dĩ nhiên là phải luôn khúm núm, ngoan ngoãn làm một tên chó săn nịnh nọt cho các sư huynh sư tỷ, ngày ngày bị gọi tới quát đi, luôn tươi cười nhận lấy những việc vất vả mà không ai muốn làm như chạy vặt, quét tước, bận đến tối tăm mặt mũi.

Chuyện phải giơ lưng chịu tội hay làm bao cát trút giận cũng thỉnh thoảng xảy ra.

Việc bị người ta ức hiếp, mắng chửi đánh đập cũng không hiếm.

Nhưng dẫu sao thì cuối cùng cũng được ăn no mặc ấm, huống chi lúc quét tước còn thường được ngắm cảnh cò lẻ loi bay cùng ráng chiều, bầu trời trong xanh như gột rửa.

Doãn Huyền Lâm vẫn cảm thấy những ngày tháng này so với lúc ở dưới núi đã tốt hơn không biết bao nhiêu lần!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc