Ba tháng thoáng chốc đã qua.
Trong khoảng thời gian đó, Doãn Huyền Lâm gần như quên ăn quên ngủ, liều mạng bế quan khổ tu. Hắn tự nhốt mình trong động phủ, ngày đêm đả tọa, điên cuồng hấp thu linh khí, luyện tập pháp thuật đến mức có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma.
Trái ngược hoàn toàn, Tạ Thầm vẫn điềm tĩnh như mặt hồ thu. Y vẫn đều đặn tu luyện, lên lớp nghe giảng, đúng giờ thì dùng bữa
Ngày hẹn cuối cùng cũng đã đến. Trên diễn võ trường rộng lớn, người đông như biển, chen chúc chật ních đến mức một con ruồi cũng khó lòng lọt qua. Tất cả đều nín thở, hướng mắt về hai bóng người trên lôi đài. Thế nhưng, trận đấu lại như thường lệ kết thúc nhanh đến mức khó tin — hoàn toàn không hề có cảnh long tranh hổ đấu, đất trời rung chuyển như trong tưởng tượng của mọi người.
Lần này, Tạ Thầm thậm chí không dùng bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào. Chiêu đầu tiên của y đã dễ dàng hóa giải đòn tấn công toàn lực của Doãn Huyền Lâm, nhẹ nhàng như phất đi một hạt bụi trên vai áo.
Chỉ trong ba chiêu, cây quạt lửa pháp bảo vốn là niềm kiêu hãnh của Doãn Huyền Lâm đã bị đánh bay khỏi tay, cắm phập xuống sàn đấu.
Ngay sau đó, một vòng lửa hiện ra, như một chiếc xiềng xích nóng rực khóa chặt hai chân Doãn Huyền Lâm.
Tạ Thầm chập hai ngón tay lại như kiếm, một luồng ánh sáng vàng đỏ ngưng tụ đến cực điểm, mang theo uy áp kinh người, điểm thẳng ngay trước Linh Đài huyệt của Doãn Huyền Lâm nửa tấc — rồi đột ngột thu lại.
Khi sát khí tan biến, đã là một trận thắng hoàn - toàn - áp - đảo.
Ai có mắt cũng có thể nhìn ra, chỉ cần vừa rồi Tạ Thầm có nửa phần ác ý, Doãn Huyền Lâm đã sớm hồn phi phách tán không dưới mười lần rồi.
Chứ tuyệt đối không thể chỉ bị chút thương tích ngoài da, nằm sõng soài trên đất, ánh mắt ngơ ngác, không thể chấp nhận được hiện thực tàn khốc mà lẩm bẩm một mình. “…Không thể nào.”
Thua thì cũng đã thua rồi.
Ai cũng không ngờ Doãn Huyền Lâm sau khi thua, lại còn rất biết cách giữ thể diện cho mình.
Hắn bò dậy.
Đột nhiên xông về phía Tạ Thầm, tóm lấy người y bắt đầu sờ soạng khắp nơi. Mọi người dưới đài đều há hốc mồm kinh ngạc, xôn xao bàn tán: “Doãn, Doãn sư huynh làm gì vậy?”
Doãn Huyền Lâm lại chỉ mải lẩm bẩm: “Không đúng… chắc chắn có gì đó không đúng!”
“Không thể nào, trên người ngươi chắc chắn có giấu pháp bảo gì đó không ai biết! Ở đâu? Trong tay áo? Hay trước ngực? Hay là gắn trên đai lưng?”
“Hay là… Tạ Thầm, ngươi thật sự đã tu luyện tà pháp gì đó?”
Mọi người chỉ cảm thấy chuyện này thật vô lý.
Tạ Thầm chính là thiên tài đã được trắc linh bia của tông môn đích thân kiểm chứng, là yêu nghiệt ngàn năm có một. Thực lực của y có nghiền ép kẻ khác thì cũng là chuyện quá đỗi bình thường.
Cái tên Doãn Huyền Lâm này không hiểu được cảnh giới của thiên tài, không cam tâm thất bại, liền muốn vu khống thiên tài là tà tu sao?! Đầu óc có vấn đề à?
Rất nhanh, những lời lẽ ngoan độc mà Doãn Huyền Lâm nói riêng với đám tiểu đệ của mình cũng bị truyền ra ngoài, càng chứng thực cho sự không cam lòng đến mức hóa điên của hắn —
**【Lời tác giả】**
Tạ Thầm quả thực có vấn đề, nên mới mạnh như vậy.
Nhưng chính y cũng không biết.
Doãn Huyền Lâm là người duy nhất lờ mờ nhận ra có gì đó không ổn. Nhưng hắn cũng không quá tin vào chính mình. Việc lải nhải không ngừng chủ yếu vẫn là muốn kiếm chuyện.
“Tình yêu ngầm chảy xiết, vì quá non nớt, nên đã bị sự căm ghét và kiếm chuyện che lấp.”
Cảm ơn mọi ngườiiiiiiiiiii
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
