Cũng may là Tạ Thầm sư đệ trước nay vẫn luôn là người quang minh lỗi lạc
Có lẽ không muốn nhận không ân huệ từ cây tiên thảo kia,thế là sau khi vết thương ở tay dần lành lại nhờ dược lực, y lại cẩn thận dùng một chiếc hộp ngọc thượng phẩm, đặt vào bên trong cây “Trân Phù Tiên Thảo” mà trước đây Doãn Huyền Lâm vẫn luôn ao ước có được, rồi đích thân mang đến tiểu viện của Doãn Huyền Lâm.
Hơn một năm trôi qua, trong khắp tiên môn này bây giờ, ai mà không biết Tạ Thầm tính tình đạm bạc thanh lãnh, một thân ngạo cốt không chịu cúi đầu trước bất kỳ ai.
Y chịu chủ động đến tận nơi, mang theo lễ vật để tìm cách hòa giải như vậy, đã là làm khó y lắm rồi.
Kết quả lòng tốt lại bị xem như lòng lang dạ sói.
Doãn Huyền Lâm ngay cả cửa chính cũng không thèm cho y vào. Hắn chỉ mặc một thân áo gấm màu đỏ thẫm chói mắt, lười biếng tựa vào lan can chạm trổ tinh xảo trên lầu hai. Hắn từ trên cao chống cằm nhìn xuống, gương mặt tuấn tú nhưng lại nở một nụ cười lạnh lẽo đến gai người. Giọng hắn chậm rãi, kéo dài, mang theo sự châm chọc không thèm che giấu: “Ồ~ xem ra vị Tạ sư đệ băng thanh ngọc khiết, không dính khói lửa nhân gian của chúng ta, dần dần cũng đã hiểu được mấy cái tục lệ giao tế thường tình của kẻ phàm phu rồi nhỉ.”
Đôi mắt đen của Tạ Thầm sâu thẳm như hồ nước mùa đông, y ngước lên nhìn hắn, không một tia gợn sóng. Trong sân của Doãn Huyền Lâm trồng mấy cây phong đỏ, sắc thu đang ở độ nồng nàn nhất.
Lầu vàng son, tùng xanh biếc, lá phong đỏ rực như lửa, một khung cảnh đẹp như tranh vẽ. Dưới lầu là sư đệ thanh lãnh thoát tục tựa tiên nhân, trên lầu là sư huynh rực rỡ chói lòa như ráng mây.
…Nếu không phải Doãn Huyền Lâm mang một bộ mặt vặn vẹo ác ý, đây hẳn đã là một bức tranh tuyệt đẹp.
Tiếc là bộ mặt xấu xa của hắn đã phá hỏng tất cả ý cảnh.
Cao thấp liền thấy rõ!
…
Một câu đơn giản, mà như lưỡi kiếm rạch toang mặt hồ tĩnh lặng!
Tin tức Tạ Thầm hạ chiến thư cho Doãn Huyền Lâm trong nháy mắt đã như mọc cánh, lan truyền khắp mọi ngóc ngách của tông môn. Các đệ tử tụm năm tụm ba, bàn tán sôi nổi.
“Nghe gì chưa? Chuyện lớn rồi! Tạ sư đệ hẹn quyết đấu với tên họ Doãn kia đó! Thấy chưa, Tạ sư đệ của chúng ta bây giờ đâu còn sợ cái tên họ Doãn kiêu ngạo đó nữa?”
“Ngược lại là Doãn sư huynh kìa, nghe nói kể từ khi Tạ sư đệ hạ chiến thư, hắn liền như phát điên, nhốt mình trong phòng không ra ngoài, điên cuồng tu luyện.”
“Ha, chắc chắn là e dè thực lực của tiểu sư đệ rồi chứ gì nữa! Cái danh đệ nhất đại hội của hắn, vốn dĩ đã không danh chính ngôn thuận! Lần này sợ mất mặt nên mới phải liều mạng đó mà!” “Cứ chờ xem. Ba tháng sau, chúng ta sẽ để cho hắn mở to mắt ra mà xem, thế nào mới thật sự là thiên tài ngàn năm có một!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
