Nhưng trớ trêu thay, trong lần tiến vào bí cảnh Lục Tinh kế tiếp, nhóm người Tạ Thầm lại vô tình kích hoạt bẫy yêu khôi hóa đá cổ xưa, và chính Doãn Huyền Lâm, kẻ đang trên đường “hớt tay trên” đã kịp thời dẫn người đến giải cứu.
Miệng hắn mắng “một đám phế vật chỉ biết gây phiền toái”, nhưng tay thì chẳng do dự chút nào.
Ngọn lửa nóng rực của hắn cưỡng ép đốt xuyên qua tầng cấm chế trong bí cảnh, mở ra một con đường sống cho bọn họ.
Ngày ấy ra khỏi bí cảnh, mọi người đều sống sót, nhưng trong lòng vô cùng rối bời.
Ơn cứu mạng là thật, song lời cảm tạ nghẹn mãi trong cổ họng.
Nhất là khi biết, vì cứu họ mà Doãn sư huynh đã gãy cả xương tay.
Cuối cùng, cả nhóm đành miễn cưỡng đến tạ ơn.
Kết quả, Doãn Huyền Lâm chỉ cười lạnh:
“Cảm ơn? Chỉ nói miệng thì có tác dụng gì? Ta ở đây vừa hay thiếu người quét sân, lau đan lô. À, tay bị thương, cần ăn thịt bò hỏa tê ba tháng liền để bồi bổ, mỗi ngày nhớ thái hai cân thịt băm thật nhỏ! Còn nữa, ruộng linh sau điện cũng cần nhổ cỏ…”
“…”
“…”
Từ đó, mọi người làm trâu làm ngựa cho hắn, càng củng cố niềm tin rằng: “Doãn Huyền Lâm này quả thật xấu xa đến tận xương tủy!”
Thế nhưng, trong lòng họ vẫn le lói một suy nghĩ, có lẽ, nhân cơ hội này, nên hóa giải hiềm khích…
Đáng tiếc, “hòa giải” ấy lại thất bại.
Doãn Huyền Lâm chính là vạn ác chi nguyên! Xấu xa là bản chất, không thể thay đổi!
Trong thời gian dưỡng thương, hắn còn học lén một pháp thuật chướng nhãn cao cấp.
Và trong bí cảnh Lục Tinh tiếp theo, hắn bày trận ảo ảnh cực tinh vi, dựng nên hình bóng “Phệ Hồn U Ngục Ma” vốn chỉ có thể xuất hiện trong bí cảnh Tử Tinh!
Khi ma ảnh cao ngất ấy xuất hiện, sát khí gần như hóa thực, toàn bộ đệ tử đều hồn phi phách tán.
Đó là loại tồn tại mà ngay cả trưởng lão tông môn cũng chưa chắc ứng phó nổi!
Hoảng loạn tột độ, chúng nhân chạy tán loạn thoát thân.
Đến khi ra khỏi bí cảnh, bị đám tiểu đệ của Doãn Huyền Lâm đang chờ sẵn ở lối vào chế giễu, mới biết mình bị lừa!
Ngưu sư huynh giận dữ:
“Các ngươi! Dám dùng huyễn thuật giả thần giả quỷ trong bí cảnh, tội này ta nhất định sẽ báo lên trưởng lão!”
Đám tiểu đệ chỉ khinh thường cười nhạt:
“Ha, nhưng các ngươi cũng nên cảm ơn vì đó chỉ là ảo cảnh thôi chứ?”
“Dù sao, từng người trong các ngươi đều chạy trối chết, bỏ lại Tạ sư đệ ở sau. Nếu Phệ Hồn U Ngục Ma kia là thật, hắn đã còn mạng sao?”
“Thật là một đám ngụy quân tử! Miệng thì nói quan tâm Tạ sư đệ, nhưng khi gặp nguy hiểm thì mạnh ai nấy chạy!”
Đến lúc ấy, mọi người mới bàng hoàng nhận ra: Tạ Thầm chưa ra khỏi bí cảnh.
Tất cả đều hoảng hốt.
“Tạ sư đệ đâu rồi?”
Không ai biết.
Ảo cảnh vừa rồi quá chân thực, bản năng sinh tồn khiến họ chẳng còn tâm trí nào khác.
Nhưng bí cảnh Lục Tinh sau khi đóng lại thì không thể quay vào lần nữa, họ đành lo lắng canh giữ ngoài cửa.
May thay, không lâu sau, bí cảnh bắt đầu tan biến.
Song giữa không khí lại vẫn phảng phất mùi khét bất thường, linh lực chấn động dữ dội.
Một ánh lửa lóe lên, thiêu rụi cả một vùng cỏ cây thành tro tàn.
Có người kinh hô:
Tay y nắm chặt một cây cung ngọc sáng rực, toàn thân phát ra linh quang dịu nhẹ, một món pháp bảo chưa từng thấy qua.
Y đang nghiến răng, đôi mắt đen sâu thẳm gắt gao nhìn thẳng vào Doãn Huyền Lâm đang đứng đối diện, toàn thân cũng lấm lem tro bụi.
Không ai có thể nghe rõ họ đang nói gì, chỉ thấy trên gương mặt tuấn tú của Doãn Huyền Lâm là một biểu cảm vặn vẹo giữa sự chế giễu tột độ và cơn thịnh nộ khi bị xúc phạm đến cực điểm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)